🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 129: ✨ Chương 122: Ngoại truyện Triệu Tự

Ngoại truyện Triệu Tự: Mong vận khí kiếp sau của em sẽ tốt hơn.

Edit + beta: Văn Văn.

Nhiều năm sau đó, Triệu Tự đã quên mất rất nhiều chuyện liên quan đến cô, điều duy nhất nhớ rõ là năm cô mất đang độ mùa thu.

Đó là năm thứ hai sau khi anh bị đuổi khỏi nhà họ Kỷ.

Không khí ở thành phố W luôn lạnh lẽo, khoảnh khắc nghe tin cô chết đó trời càng lạnh thấu xương.

Nhà họ Kỷ còn chưa sụp đổ hoàn toàn nhưng con gái của họ đã bị cuốn vào tro bụi.

Cô ấy đáng thương đến mức nào ư?

Trước khi anh quay về, không có ai nhặt xác cho cô.

Cả người cô đầy màu, nằm lẻ loi trên đường cái.

Triệu Tự bế cô lên, thế mới giật mình nhận ra cô gầy khủng khiếp, nhỏ bé giống như một khúc xương không có trọng lượng trong vòng tay anh.

Khuôn mặt xinh đẹp nhất của cô đã không còn, đôi môi như cánh hoa nhợt nhạt khô héo, ngay cả cơ thể cũng lạnh ngắt.

Lòng anh trống rỗng, không biết cơn đau xé rách da thịt dâng lên từ lúc nào, đau đớn khôn xiết.

Trước khi đến đây anh còn không tin, dù sao một tai họa lưu lại ngàn năm như cô sao có thể chết được?

Nhưng sau khi đến, anh tin rồi.

Nếu đại tiểu thư còn sống, cô sẽ không bao giờ yên lặng nằm trong lòng anh như thế.

Cô chắc chắn sẽ bật dậy mắng anh, đồ chạn vương lòng đầy mưu mô.

Nhưng bây giờ cô im lặng, không một tiếng động, mặc cho anh chi phối.

Triệu Tự lau sạch cơ thể và khuôn mặt cô, thay cho cô một bộ quần áo mới tinh. Cô im lặng như con búp bê từ đầu đến cuối.

Có lẽ đây là lần đầu anh gần cô đến vậy ở đời này.

Triệu Tự còn nhớ rõ ba năm trước đây, ông cụ tìm đến và bảo anh chăm sóc cho đại tiểu thư nhà họ Kỷ.

Đối với một người đàn ông trẻ tuổi, khỏe mạnh thì việc đi ở rể luôn là hạ sách, tổn thương lòng tự trọng của mình.

Triệu Tự cau mày, ông cụ đưa ra rất nhiều lợi ích hậu hĩnh.

Triệu Tự hoàn toàn không nghe vào, tất cả những gì anh có lúc đó đều trả bằng mạng sống của cha mẹ mình. Tuy không phải là người có chức cao nhưng cũng đủ cơm ăn áo mặc.

Trước khi Triệu Tự từ chối, ông cụ lấy ra một bức ảnh chụp, chân thành tha thiết nhờ cậy anh lần nữa.

Nhìn thấy cô gái xinh đẹp sống động và tươi sáng trong bức ảnh đó, anh bỗng muốn cười.

Anh nhớ kỹ người này.

Tháng trước có một ông lão vô gia cư chặn cô lại trên đầu đường Bắc Kinh.

Ông lão gạt lệ nói: "Cháu trai của ông bị lạc, vì tìm nó mà ông đã một ngày chưa ăn gì, ông... ông đói bụng quá, cô gái tốt bụng, con có thể bố thí cho ông 10 tệ không, cho ông ăn một miếng bánh mì."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...