🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 127: ✨ Chương 120: Ngoại truyện Ngôn Cảnh (1)

Ngoại truyện Ngôn Cảnh (1): Đại Đại, anh trai đến chuộc tội với em.

Edit + beta: Văn Văn.

Ngôn Cảnh không ngờ mình sẽ gặp đứa bé đó trong vườn.

Tiểu Quả Viên chạy loạng choạng đuổi theo con bướm, bé đeo một chiếc vòng đá quý tinh xảo trên cổ tay bụ bẫm.

Cô bảo mẫu đang tạm thời trông coi đứa bé sợ hãi đến mức đổ mồ hôi lạnh đuổi theo.

Đứa trẻ thấp bé đến mức chỉ cao đến đầu gối của Ngôn Cảnh.

Ngôn Cảnh duỗi cánh tay dài ra đỡ lấy đứa trẻ trước khi bé ngã xuống.

Năm nay Tiểu Quả Viên đã hai tuổi rưỡi, bé không sợ người lạ, hiện giờ được ông chú đẹp trai lạnh lùng ôm vào lòng, đôi mắt to trong veo sáng ngời của bé đang đánh giá người đàn ông cao lớn này.

"Cảm ơn chú." Cha đã bảo Tiểu Quả Viên phải ăn nói lễ phép.

Theo lý mà nói với vẻ mặt lạnh lùng của anh lẽ ra Tiểu Quả Viên phải sợ nhưng khi được người đàn ông ôm vào lòng, bé không sợ chút nào.

Bởi vì người đàn ông trước mặt nhìn bé bằng ánh mắt quá đỗi dịu dàng, như thể bé là một đám mây mềm mại vậy.

Cô bảo mẫu đương nhiên biết người trước mặt là người tầm cỡ thế nào ngoài ông bà chủ nhà mình ra, bảo mẫu run giọng gọi: "Ngài..."

Ngôn Cảnh liếc nhìn cô một cái: "Không sao."

Anh vụng về bế bánh bao nhỏ trong tay, khuôn mặt đứa bé lớn lên giống Đại Ninh bốn phần, song chỉ có bốn phần cũng có thể khiến trái tim anh trở nên mềm mại trong tích tắc.

Ngôn Cảnh hỏi đứa bé: "Tên con là gì?"

Tiểu Quả Viên ôm cổ anh, giọng ngọt ngào trả lời chú: "Con tên là Kỷ Dư Sinh."

"Tên hay." Ngôn Cảnh cười cười, trong lòng Tiểu Quả Viên được khen ngợi mà ngượng ngùng, đôi mắt bé chớp chớp.

Đứa bé chưa đầy ba tuổi cực kỳ đáng yêu, mỗi cử động hay cử chỉ đều có bóng dáng của cô bé vô lại đáng yêu vờ ngoan ngoãn gọi mình là anh năm ấy.

Điểm khác biệt duy nhất đó là cô ngụy trang mình thành thiên sứ nhưng thật ra là ác ma mê người. Còn đứa bé này là thiên sứ không biết gì thật.

Ngôn Cảnh bế Tiểu Quả Viên, đứa bé cũng không quấy mà yên lặng nằm bò trên đầu vai anh, dáng vẻ ngây thơ vô tội. Bé cũng tò mò người lớn này nên lặng lẽ đánh giá anh.

Ông chú này thật là kỳ lạ, nhìn bé bằng ánh mắt đau khổ xen lẫn dịu dàng.

Ngôn Cảnh chợt hối hận vì vừa nãy mình mới hút một điếu thuốc, chắc giờ trên người anh có mùi khó chịu, tóm lại đứa bé ngửi vào sẽ không tốt.

"Mẹ con đâu?"

Tiểu Quả Viên nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này nhưng hiển nhiên bé không thể đưa ra câu trả lời trọn vẹn, bảo mẫu đứng một bên vội vàng nói: "Sếp Triệu đang có cuộc hội đàm, váy phu nhân bị dơ nên đang thay váy ạ."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...