🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 116: ✨ Chương 108: Cái nào càng quan trọng hơn

Edit + beta: Văn Văn.

Trong khoảng thời gian về nhà này, cô sống rất thoải mái.

Ông nội yêu thương cô là chuyện không còn gì bàn cãi, thỉnh thoảng Ngôn Cảnh cũng sẽ đến thăm cô, anh còn chu đáo mang theo rất nhiều món quà nhỏ. Điều làm cho người giúp việc ở nhà họ Kỷ kinh ngạc nhất đó là cậu chủ Kỷ Mặc Giác như trở thành một con người khác, mỗi ngày đều tìm cách khiến cô vui vẻ.

Đại Ninh không nói một câu nào với hắn, như thể cô gái đứng trên thuyền vì cứu hắn mà nhảy xuống biển ngày hôm đó không phải cô.

Trong lòng Kỷ Mặc Giác khá mất mát nhưng càng gặp thất bại thì hắn càng hăng hái, hắn cũng không biết xấu hổ mà mỗi ngày đều lượn lờ trước mặt cô để thể hiện cảm giác tồn tại.

"Chị, chị xem cái lắc tay này nè, chị thích nó không? Cái lắc tay này là nhãn hiệu mà hồi trước chị thích nhất... không thích à, không sao hết, mai em chọn lại cho chị."

"Đừng vứt đừng vứt, chẳng phải chiếc hộp nhạc vòng xoay này là cái mà năm chị mười bốn tuổi thích nhất ư, em tìm khắp cả thành phố cũng không thấy cái nào giống vậy, không dễ gì mới sửa được, mặc dù không thể phát nhạc nhưng nó có thể chuyển động, thật đó! Để em làm mẫu cho chị xem!"

"Là mèo con đó, chị nhìn đi."

Chàng trai trước mặt mở hộp ra, hắn nhìn Đại Ninh đang ngồi trên xích đu một cách mong đợi.

Một con mèo con màu trắng thò cái đầu nhỏ từ trong hộp giấy ra, tiếng kêu mềm như bông hướng về phía Đại Ninh.

Đại Ninh nhìn Kỷ Mặc Giác một cái, vì Kỷ Mặc Giác bị dị ứng nên cô chưa từng nuôi động vật nhỏ.

Lúc này trên cánh tay Kỷ Mặc Giác đều chi chít chấm đỏ, hắn rụt tay lại muốn giấu tay mình đi.

"Chị thích nó không? Nó có thể ở bên chị."

Đôi mắt ngập nước của mèo con nhìn qua, nó cọ tới cọ lui ở mắt cá chân Đại Ninh, Đại Ninh không sờ nó, cô thả nó vào lại hộp giấy, nói lạnh nhạt: "Đưa nó đi đi."

Kỷ Mặc Giác mím môi, sau một lúc lâu, hắn lại nở nụ cười.

"Không thích cũng không sao cả, em đưa nó đi vậy."

"Kỷ Mặc Giác."

Đột nhiên bị gọi lại, Kỷ Mặc Giác kinh ngạc xen lẫn vui mừng quay đầu lại, hắn cho rằng cô đổi ý, ai ngờ cô gái đung đưa cẳng chân trên xích đu, giọng lạnh lùng: "Cậu có thời gian rảnh rỗi như vậy, chi bằng đi trông coi công ty, đừng đến làm phiền tôi nữa."

Kỷ Mặc Giác gượng cười: "Vâng."

Hắn xoay người, ráng đè xuống cảm giác khó chịu, rõ ràng khi còn nhỏ quan hệ của bọn họ rất tốt. Mãi đến khi cô không thèm để ý tới mình, Kỷ Mặc Giác mới nhớ lại rất nhiều chuyện hồi trước.

Ví như khi còn bé Đại Ninh thích động vật nhỏ nhưng cô chưa từng gây sự đòi nuôi chúng, bởi vì hắn bị dị ứng.

Thế nhưng từ khi cha mẹ gặp chuyện không may, Kỷ Điềm vào nhà, trong lòng hắn tràn đầy căm phẫn nên đã quên mất cô, chỉ nhớ rõ cô ương bướng và tùy hứng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...