🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 112: ✨ Chương 104: Đứa trẻ lang bạt

Edit + beta: Văn Văn.

Đại Ninh không hề chống đối việc đi bệnh viện. Hình như mỗi nam chính đều rất cố gắng phải đưa cô đi kiểm tra một lần, rất nhanh đã có kết quả.

Lúc nhận được giấy báo cáo, Đại Ninh đang nằm bò bên cửa sổ ăn kẹo, sắc mặt Thời Mộ Dương chợt tái nhợt.

Anh siết chặt tờ giấy mỏng, trong đó cho thấy cơ thể của Đại Ninh không có bất kì vấn đề gì, không phát hiện ra bệnh gì nghiêm trọng nhưng các cơ quan trong cơ thể cô đang suy yếu với tốc độ gấp hàng chục lần so với người bình thường.

Thời Mộ Dương gần như hiểu ngay lập tức điều này có ý gì.

Anh nhìn về phía cô gái bên cửa sổ, cô dường như không biết chuyện này có bao nhiêu tàn nhẫn, thấy anh nhìn mình thì vô thức cười với anh.

Nụ cười ấy vừa hồn nhiên vừa đáng yêu khiến trái tim anh thắt lại đau đớn.

Thời Mộ Dương cố gắng mỉm cười: "Đợi tôi một lát."

Anh đi trao đổi với bác sĩ.

Đại Ninh biết không có cách nào cứu chính mình, cô cũng có thể đoán được trên tờ giấy báo cáo ấy ghi cái gì, vì vậy không cảm thấy thất vọng.

Cô đung đưa bắp chân, đợi Thời Mộ Dương chấp nhận hiện thực.

Đợi hơn nửa tiếng thì anh đến.

Trên thân của người đàn ông thoang thoảng mùi khói thuốc, anh cười hì hì bế cô lên: "Bác sĩ bảo chỉ cần ăn uống cho tốt thì bệnh của em sẽ không sao cả, đi thôi, chúng ta về nhà."

Đại Ninh gật đầu nghiêm túc.

Thời Mộ Dương như không có chuyện gì xảy ra, mua rất nhiều đồ ăn ngon cho cô. Sau khi trở về từ hòn đảo tội ác, rõ ràng anh còn rất nhiều việc phải làm, thế nhưng anh luôn có thể rút ra thời gian mỗi tối để xem những bộ phim truyền hình nhàm chán cùng Đại Ninh.

Khi anh mở họp cũng dẫn Đại Ninh theo.

Cô đang ngồi trong phòng nghỉ cách một vách ngăn, Thời Mộ Dương đã bày biện một chiếc giường công chúa ở bên trong, anh còn bày thêm một cái kệ trái cây, máy chơi game, thậm chí còn có tủ đựng đồ uống lạnh.

Khi anh ở đây, cô không được ăn nhiều nên một khi anh mở họp là Đại Ninh tha hồ ăn uống.

Đại tiểu thư không có hứng thú với bất kì cái gì, cô cũng không quan tâm mỗi ngày Thời Mộ Dương đang làm gì.

Một ngày nọ, kem cậu bé người tuyết [1] của cô đã không còn. Cô đẩy cánh cửa sát vách ra, liếc mắt một cái đã thấy Thời Mộ Dương đang chửi người, trông anh như mắc chứng cáu gắt, hận không thể mắng chửi người cho xối xả.

[1]

[1]








Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...