Chương 77: 77
Nơi sâu nhất của Thiên Đạo cung cây cối rậm rạp, tán cây cơ hồ che lấp bầu trời. Càng đi sâu vào bên trong ánh sáng càng heo hút. Một luồng khí lạnh tỏa ra từ nơi sâu nhất, lạnh hơn so với bất kỳ thứ gì Kỷ Phi Thần đã từng gặp.
Ba người dừng lại trước một cửa đá. Trên cửa khắc rất nhiều hoa văn kỳ dị, cho dù cửa vẫn đóng nhưng Kỷ Phi Thần cũng có thể nghe thấy tiếng rên rỉ loáng thoáng phát ra từ bên kia. Âm thanh kia không phải quá rõ ràng, cũng không vang lên gần sát bên tai mà giống như ma chú lởn vởn trong đầu mọi người, tuyệt vọng mà thê lương.
Rốt cuộc là thứ gì mà có thể bộc phát ra nỗi tuyệt vọng to lớn như vậy?
Chưởng môn rạch lòng bàn tay mình, ấn lên cánh cửa đá, máu của ông ta chảy xuôi theo hoa văn, cửa đá lóe lên ánh đỏ, mặt đất chấn động, tro bụi ào ào rơi xuống. Cánh cửa đá chầm chậm mở ra.
"Hu hu hu..."
Tiếng khóc, oán khí cùng với áp lực đè nặng lên lòng người.
Chưởng môn không nhúc nhích, ông ta trầm mặc hồi lâu mới cất bước, giọng nói già nua vang lên: "Kỷ công tử, ngày ta còn trẻ, ta cũng từng nhiệt huyết hăng hái, không biết trời cao đất dày giống như cậu vậy."
Bước chân Kỷ Phi Thần hơi khựng lại nhưng hắn không đáp lời ông ta.
"Khi đó ta cũng có người mình thích, danh tiếng, tung hô, ngưỡng mộ làm đầu óc ta choáng váng, cho rằng mình là thiên hạ đệ nhất, ai cũng có thể cứu vớt được."
Chưởng môn dẫn hai người đi về phía trước, vừa đi vừa tự thuật, nhưng giọng điệu của ông ta quá bình tĩnh, không hề giống người đang kể chuyện về chính bản thân mình: "Lúc ấy ta một lòng muốn chứng minh với thiên hạ rằng ta không gì không làm được, mà đi săn giết đám minh ma chính là cách chứng minh của ta. Minh ma chết đi đều sẽ để lại ma đan. Số ma đan ta thu thập được nhiều vô số kể. Những lời tán dương, nịnh bợ làm ta cảm thấy ta là thiên hạ đệ nhất, cho đến khi gặp một con Thông Thiên Tâm Yểm có vạn năm tu vi."
"Trận chiến đó vô cùng ác liệt. Thiên Đạo cung phái ra hẳn một nhánh để đi diệt trừ nó nhưng vẫn không có tác dụng gì. Bọn ta chiến đấu ba ngày ba đêm, cuối cùng các huynh đệ đồng môn của ta lấy sinh mệnh đã tiêu hao quá mức của mình tạo ra cho ta một cơ hội cuối cùng, để ta một chưởng giết chết con yêu quái kia."
"Nhưng khi đó, ta đột nhiên phát hiện Thông Thiên Tâm Yểm không biết từ lúc nào đã bắt được sư muội của ta. Nó giấu sư muội của ta ở dưới mạch máu của mình. Nếu ta giết nó, sư muội của ta cũng sẽ chết. Nếu không giết nó, tất cả đồng môn mở đường cho ta sẽ bị phản phệ, cuối cùng nổ tan xác mà chết."
"Ta do dự, ta không thể lựa chọn được." Chưởng môn dừng bước chân, ngẩng đầu, nhìn lên khoảng không mây đen giăng kín, không có một chút ánh sáng nào trên đỉnh đầu mình: "Sau đó sư muội ta chết, đồng môn của ta cũng chết. Bởi vì sự thiếu quyết đoán của ta, ta không thể cứu được bất kỳ ai cả."
"Kỷ công tử, nếu là cậu, cậu sẽ chọn thế nào?"
Đây không phải là chuyện mà ai cũng có thể ngay lập tức đưa ra câu trả lời.
Bình luận