🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: 73

Khó chịu quá.

Từ lâu Thẩm Vãn Tình đã phát hiện ra rằng tay của Tạ Vô Diễn rất đẹp, nhìn qua thì gầy gầy nhưng lại rất mạnh mẽ. Bây giờ bàn tay đẹp đẽ kia đang đặt trên bụng dưới của cô, bàn tay nóng rẫy lần mò xuống dưới, nơi nào bị nó lướt qua nơi ấy bỗng nhiên trở nên khô nóng khó chịu. Lát sau bàn tay đó bỗng nhiên dừng lại, đột ngột ấn vào sâu một cái.

Thẩm Vãn Tình rên lên một tiếng, cô cắn môi dưới, theo bản năng mà căng eo, ngẩng đầu muốn giãy ra nhưng lại bị Tạ Vô Diễn túm lại ép nghiêng đầu, sau đó hắn bỗng cắn vào môi của cô.

Cắn thật chứ không phải xạo.

Chàng là chó hả chàng là chó hả!!!

Thẩm Vãn Tình vừa xấu hổ lại vừa tức giận, nhưng ngón tay của Tạ Vô Diễn chỉ cần hơi nhúc nhích một chút là cả người cô đã mềm oặt ra, chẳng còn hơi sức đâu mà phản kháng lại hắn nữa.

Sau một hồi, Tạ Vô Diễn mới buông tha cho Thẩm Vãn Tình.

Thẩm Vãn Tình cạn kiệt sức lực, ngực cô phập phồng kịch liệt, thở cũng không ra hơi. Nhân cơ hội đó, cô định nhanh nhẹn quấn chăn lén lút chạy đi nhưng lại bị Tạ Vô Diễn nắm eo túm lại.

Hức.

Cô tựa đầu lên vai Tạ Vô Diễn, đáng thương làm nũng: "Ta khó chịu mà, không phải người tu tiên có thể giao hòa thần hồn sao, còn có thể tăng tu vi nữa đó!"

"Thế hả?"

"Đúng vậy!"

Tạ Vô Diễn thu tay về. Nhưng Thẩm Vãn Tình còn chưa thở phào được hơi nào thì hắn lại túm lấy eo cô một lần nữa, một tay khống chế cổ cô, cả người đè lên người cô. Giọng nói của hắn gần ngay bên tai cô, nghe mà ngứa ngáy tê dại: "Nhưng mà tiếc quá, tu vi của ta không cần tăng thêm nữa." Tạ Vô Diễn cúi đầu lười biếng kiêu ngạo phát biểu một câu: "Từng này tu vi đã đủ để ta quậy tung cái gầm trời này lên rồi."

Nói đoạn hắn hôn lên cổ cô.

Thẩm Vãn Tình: !!! Đáng ghét thật!!

Thật ra Tạ Vô Diễn không hề thô bạo một chút nào. Hình như hắn sợ làm cô đau nên rất kiên nhẫn làm dạo đầu, mãi cho đến khi cô không nhịn được nữa mới động thân. Nhưng đau thì vẫn đau. Nghe thấy Thẩm Vãn Tình vừa khóc nức nở vừa kêu đau, Tạ Vô Diễn cũng dừng lại thật.

Hắn nhắm hai mắt yên lặng một hồi lâu sau đó ra khỏi người cô. Hắn ôm eo Thẩm Vãn Tình để cô trở người đối diện với mình sau đó nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, vuốt tóc cô như trấn an.

Thẩm Vãn Tình khóc thút thít một lát rồi lặng lẽ ngẩng đầu nhìn hắn. Tạ Vô Diễn nhắm chặt hai mắt, mày hơi nhíu lại. Cảm nhận kỹ một chút có thể thấy hắn đang điều động linh lực, tựa như đang áp chế gì đó.

Thẩm Vãn Tình thấy hơi mềm lòng. Hơn nữa, thật sự có thể dừng lại sao? Nhỡ đâu nhịn quá lại hỏng người...

Cô hơi cựa quậy, tựa hồ như muốn kiểm tra xem Tạ Vô Diễn có sao không thì eo bỗng nhiên bị hắn dằn xuống một cách mạnh mẽ.

"Đừng nhúc nhích." Tạ Vô Diễn không mở mắt nhưng mày đã nhíu tịt lại, giọng nói khàn khàn: "Ta không muốn làm nàng bị thương."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...