Chương 68: 68
Sự ỷ lại của Tạ Vô Diễn đối với Thẩm Vãn Tình không phải vì hơi thở tương đồng với hắn trong cơ thể của cô, cũng không phải là sự hấp dẫn đến từ thể chất thiêu huyết.
Đây không phải là một điều ngoài ý muốn, cũng không phải là ngẫu nhiên.
Hắn vẫn nhớ cô, thế nên cho dù bây giờ hắn chỉ còn một khối cơ thể rỗng tuếch, chỉ có thể dựa vào sát ý để duy trì ý chí sinh tồn, hắn vẫn không lựa chọn quên đi cô. Hắn nhớ rõ cô, nhớ rõ dáng vẻ của cô.
"Ta hiểu rồi." Thẩm Vãn Tình nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, nở nụ cười, nắm lấy tay Tạ Vô Diễn: "Đi nào, chúng ta về nghỉ ngơi thôi."
Phong Dao Tình đứng bên cạnh yên lặng hồi lâu, nàng nhìn sang Kỷ Phi Thần một cái rồi bước lên, đặt tay lên vai Thẩm Vãn Tình, nhẹ giọng hỏi: "Cô có cần giúp đỡ không?"
"Vâng." Thẩm Vãn Tình quay đầu: "Ta muốn tìm Cô Quang kiếm."
Một khoảng yên lặng thật dài.
Phong Dao Tình lẳng lặng nhìn vào đôi mắt của cô. Nàng không nói một lúc lâu, sau đó cụp mắt nói: "Được, ta giúp cô."
Thẩm Vãn Tình không ngờ rằng Phong Dao Tình lại đồng ý nhanh như thế. Mặc dù quan hệ của cô và nam nữ chính cũng khá thân thiết nhưng bây giờ trong mắt của thế nhân, bây giờ cô mới là ma quỷ muốn hủy diệt thế giới này. Huống chi, bên cạnh cô còn có một Tạ Vô Diễn "tội ác chồng chất".
Cô còn nghĩ rằng ít nhất Phong Dao Tình sẽ do dự.
Phong Dao Tình nhìn cô, đưa tay vén sợi tóc mai của cô ra sau tai sau đó nhẹ nhàng nói: "Ta có quen một cô nương tầm tuổi như cô, muội ấy có vẻ rất sợ chết nhưng lại giúp đỡ ta rất nhiều lần. Nếu bây giờ muội ấy ở đây, có lẽ cũng sẽ lợi hại y như cô vậy." Phong Dao Tình cong cong đôi mắt, ý cười ẩn chứa vẻ chua xót, giữa mày là dịu dàng không giấu được: "Đúng là không dễ dàng gì."
Thẩm Vãn Tình nhìn vào đôi mắt nàng, khóe môi giật giật, nháy mắt buông xuống tất cả đề phòng, để mặc cho nàng ấy ôm mình vào trong lòng.
Mặc dù tín ngưỡng đạo nghĩa trong lòng đã sụp đổ, mặc dù đã hạ quyết tâm đi ngược lại với số đông, Phong Dao Tình và Kỷ Phi Thần vẫn dịu dàng như trước.
Bọn họ xứng đáng trở thành nhân vật chính.
Thẩm Vãn Tình thật sự rất thích bọn họ.
*
Cõi hư vô là nơi cuối cùng có manh mối về Cô Quang kiếm.
Mặc dù hai người kia đã biết được thân phận của Thẩm Vãn Tình song cô vẫn không chủ động thừa nhận, bởi vì cô biết hai người họ biết được càng nhiều thì càng dễ bị Thiên Đạo cung vạch tội, còn dễ dàng bị chụp lên đầu cái danh bất trung bất nghĩa nữa. Nhưng ngày hôm sau lúc ngồi trên xe ngựa, bọn họ đột nhiên phát hiện ra một vấn đề.
Phong Dao Tình hỏi: "Ta nên xưng hô với cô nương như thế nào?"
Diễn thì phải diễn cho tròn vai, người hành tẩu giang hồ không tiện để lộ thân phận nhưng cũng dù sao cũng phải có một cái tên giả để người ta biết đường mà gọi chứ.
Bình luận