🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 27: 27

Đó là khoảnh khắc duy nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng của mình, cũng là lần đầu tiên trong kiếp tu luyện theo lối "trà xanh" này Thẩm Vãn Tình thấy báo ứng đến nhanh như thế.

Mấu chốt là vị đầu sỏ Tạ Vô Diễn này còn dùng nụ cười tiêu chuẩn ba phần tản mạn bảy phần trêu chọc thêm chút lơ đãng chuyên dụng của nam chính trong tiểu thuyết cứ như vậy mà nhìn chằm chằm vào cô.

Cô rất muốn phản bác.

Tối nào anh cũng mò đến phòng tôi, không phải để uống trà thì cũng để chơi phi hành cờ, hơn nữa lần nào nói xấu anh cũng bị anh bắt quả tang, đây không phải là quấn lấy người ta thì là gì?

Mặc dù chưa nghe thấy tiếng cảnh báo của hệ thống nhưng cô cũng không dám nói thật. Bởi vì cô đánh không lại Tạ Vô Diễn. Điều này làm cho Thẩm Vãn Tình cảm thấy không cam lòng.

Cô suy nghĩ, so với việc đứng đây mắt to trừng mắt nhỏ cùng Tạ Vô Diễn, cô càng tình nguyện quay lại nhà giam giật đầu bứt tóc với Tằng Tử Vân.

Thẩm Vãn Tình nghĩ sao thì làm vậy. Cô lịch sự hành lễ với Tạ Vô Diễn, sau đó bình tĩnh quay người mở cửa thêm lần nữa, đối mặt với Tằng Tử Vân trong phòng. Cách một cánh cửa cũng có thể nghe thấy tiếng thét chói tai của Tằng Tử Vân:

"Cô lại đến đây để làm gì?"

"Thanh lọc thể xác và tinh thần."

"Cô đang nói mê nói sảng cái gì đấy, ta nói cho cô biết, cho dù cô..."

Nhưng Tằng Tử Vân còn chưa nói xong, cửa lại bị đẩy ra, nàng ta nhìn thấy người đến thì mắt sáng lên: "Tạ công tử, huynh tới..."

Nhưng Tạ Vô Diễn không hề cho nàng ta cơ hội nói hết câu. Hắn lạnh mặt bước tới nắm tay Thẩm Vãn Tình kéo thẳng ra bên ngoài, cũng không hề quay đầu lại mà cứ đi một mạch về phía trước. Thẩm Vãn Tình thất tha thất thểu đuổi theo bước chân của hắn: "Chậm đã chậm đã, tay ta đau."

Tạ Vô Diễn liếc cô một cái, cô lập tức im ru, ngoan ngoãn ngậm miệng. Nhưng không biết cố ý hay vô tình, Thẩm Vãn Tình hình như thấy bước chân của hắn hơi chậm lại.

Đi một quãng xa rồi mà vẫn còn nghe thấy tiếng la hét của Tằng Tử Vân, nhưng nàng ta nói cái gì thì cô lại không nghe rõ. Ngược lại thì đám thị vệ canh giữ trong phòng và ngoài cửa lại mục kích vô cùng rõ ràng, vì vậy ngày hôm sau cảnh tượng kinh dị cấp bậc S+ này đã có mặt trên số mới nhất của tạp chí "Chuyện bát quái ngày thường ở Huyền Thiên".

Thẩm Vãn Tình bị Tạ Vô Diễn lôi tuột đi một đoạn dài, tuy rằng hắn đã thả chậm bước chân nhưng dù sao hắn cũng cao hơn cô tận hơn một cái đầu nên dù hắn chỉ đang bước đi rất bình thường cô cũng phải chạy theo mệt lử.

Cuối cùng, Thẩm Vãn Tình mệt bở hơi tai. Cô dừng chân, bất chấp tất cả ngồi thụp xuống ăn vạ: "Ta mệt quá rồi."

Tạ Vô Diễn cũng dừng lại, quay đầu dùng biểu cảm: "Sao nàng lại yếu như thế chứ?" nhìn cô từ đầu xuống chân, sau khi yên lặng một lúc thì thong thả nói một câu: "Thẩm cô nương, ta trước nay không thích loại người được voi đòi tiên."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...