🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: Từ hôn 7

Edit: LT.

-

Cậu chưa chết, bọn họ đều là thiếp!

"Tự làm đông lạnh chính mình sao?” Diệp Thừa vạch trần toàn bộ lời nói dối của cô.

“Bởi vì em sợ anh đuổi em đi.” Lê Thiên Thiên chậm rãi đáp lại.

Diệp Thừa chăm chú nhìn cô vài giây, chỉ chỉ thuốc cảm hắn vừa mới để trên tủ đầu giường rồi nhàn nhạt nói một chữ: “Uống.”

Cô chống thân mình không khỏe ngồi dậy, nghe lời cầm thuốc lên uống.

Nhìn cô uống thuốc xong, Diệp Thừa không nói thêm gì nữa mà lập tức rời khỏi phòng.

Vừa nãy Lê Thiên Thiên chỉ ăn ba cái bánh bao nhỏ, cảm giác vẫn chưa no lắm nhưng lại có chút buồn ngủ nên cứ mặc kệ bụng đói mà ngủ thiếp đi.

Lúc cô tỉnh lại lần nữa đã là giữa trưa. Mũi nghẹt đến mức không thở nổi, cổ họng khô khốc, đầu óc vẫn nặng trĩu. 

Duỗi tay lấy cốc nước mà vừa nãy Diệp Thừa mang vào phòng, bất ngờ là nước bên trong vẫn còn ấm. Đây là loại cốc bình thường không có khả năng giữ nhiệt, chẳng lẽ hắn mới vừa đổi nước cho cô sao?

Cũng đã giữa trưa rồi, hắn vẫn còn chưa đi làm sao?

Lê Thiên Thiên uống một ngụm nước làm dịu cổ họng xong thì bụng cũng bắt đầu kêu ùng ục. Trong lúc cô đang nghĩ ngợi định gọi một phần cơm ngoài thì cửa phòng bỗng bị mở ra. 

Diệp Thừa đeo tạp dề bước vào, dường như rất ngoài ý muốn khi thấy cô đã tỉnh. Hắn nói với cô một câu “Ra ăn cơm” nhưng ngữ khí không được tốt lắm.

-

Lê Thiên Thiên nhìn hai bát cháo rau và một đĩa rau xào trên bàn, quả thật là quá thanh tâm quả dục.

Thấy được ánh mắt không vui của cô, Diệp Thừa lại bày ra trước mặt cô một đĩa dưa muối nhỏ tinh xảo.

Nhưng dù có tinh xảo đến đâu thì chẳng phải cũng chỉ là dưa muối thôi sao? Còn có thể ăn ra vị thịt sao?

“Em muốn đặt một phần thịt ướp gia vị, anh muốn ăn thêm món gì không?" Lê Thiên Thiên quơ quơ điện thoại hỏi Diệp Thừa.

Diệp Thừa không những không trả lời mà còn duỗi tay cướp mất điện thoại của cô, lãnh đạm nói:
“Không được gọi đồ ăn ngoài.”

Lê Thiên Thiên ủy khuất khuấy khuấy bát cháo nhạt nhẽo rồi lặng lẽ giương mắt nhìn về phía Diệp Thừa, hỏi:
“Sao anh không đến công ty vậy?”

“Hôm nay là cuối tuần.”

Tổng tài cũng có ngày nghỉ cuối tuần sao?

Xem như cuối tuần nghỉ ngơi thì hắn không phải cũng nên đến câu lạc bộ đấu kiếm sao? Sao lại nhàn rỗi ở nhà như vậy chứ?

Cô muốn gọi đồ ăn ngoài mà!

Nhìn vẻ mặt không thể thương lượng của Diệp Thừa, Lê Thiên Thiên đành lặng lẽ múc một muỗng cháo lên ăn. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...