Chương 55: Hoàn toàn văn
Edit: LT.
🅆🄰🅃🅃🄿🄰🄳: @𝐆𝐚𝐮𝐒𝐭𝐨𝐫𝐞
-
Vào chiều thứ sáu, một trận thi đấu bóng rổ giữa các trường đã được tổ chức.
Chỉ còn vài tháng nữa là bước vào kỳ thi đại học, trên cơ bản mọi hoạt động vui chơi của khối mười hai đều bị cắt đứt. Nhưng Diệp Hi là trường hợp duy nhất được trường học cho phép tham gia thi đấu. Lý do đơn giản là vì muốn cậu ra sân để giành lấy vinh quang cho trường.
Thành tích học tập của Diệp Hi vẫn luôn cực kỳ tốt, cũng không phải là kiểu học sinh chỉ cần sao nhãng một chút thì thành tích sẽ biến đổi. Các thầy cô đều nhất trí cho rằng việc để Diệp Hi tham gia thi đấu lần này cũng sẽ không làm chậm trễ quá nhiều tinh lực của cậu. Nhưng với đề nghị muốn thành lập đội vũ của nhóm nữ sinh, tất cả đều bị bác bỏ. Thậm chí nhà trường còn yêu cầu các lớp phải đóng cửa sổ để ngăn cách tiếng ồn ngoài sân đấu, chủ nhiệm lớp thì chỉ vào vài bạn học đang tựa vào gần cửa sổ mà quát:
“Còn nhìn nữa thì lập tức kéo rèm cửa lại. Thi đại học đến nơi rồi mà trong lòng không lo lắng chút nào sao? Thành tích của các cô các cậu có được như Diệp Hi không? Còn không biết xấu hổ mà đứng đó xem à?”
Lời vừa dứt thì bỗng có tiếng gọi lớn từ dưới sân xuyên qua một ô cửa sổ còn chưa đóng kín truyền vào trong lớp. Bạn học ngồi cạnh cửa sổ ngẩn người, quay đầu nhìn chủ nhiệm lớp, sợ hãi mà nói:
“Thầy ơi, dưới lầu có người gọi Tất Dao ạ.”
Chủ nhiệm lớp đi đến phía trước cửa sổ hỏi một câu rồi lập tức quay sang gọi Tất Dao:
“Diệp Hi muốn lấy băng đô thể thao, em mau đưa xuống cho em ấy đi.”
Tất Dao vội vàng chạy xuống lầu, trên tay cầm theo chiếc băng đô đã quên trả lại cho Diệp Hi sau khi giặt sạch.
Trận đấu còn chưa bắt đầu, mọi người đều đang vây quanh sân bóng. Tất Dao nhìn quanh một vòng mới phát hiện Diệp Hi đang đứng sau cột rổ, bên cạnh là một nữ sinh, hình như là đàn em lớp dưới.
Cô bé nắm chặt băng đô trong tay, len qua đám đông đi về phía cột rổ nơi có tương đối ít người.
Người đến người đi, Diệp Hi đứng quay lưng để nói chuyện với nữ sinh kia nên cũng không phát hiện Tất Dao đang đến gần.
Nữ sinh: “Vì sao không thể chấp nhận em?”
Diệp Hi: “Không vì sao cả, tôi không thích em.”
Trong lòng Tất Dao vui vẻ, bỗng dưng thấy thích cái tính bộc trực thẳng thắn này của Diệp Hi.
Nữ sinh: “Hiện tại anh không thích em nhưng về sau nhất định sẽ thích thôi, em có thể theo đuổi anh được không?”
Diệp Hi: “Không thể.”
Nữ sinh: “Vì sao ạ?”
Tất Dao có cảm giác như Diệp Hi vừa thở dài một hơi, hẳn là vì cảm thấy bất lực với nữ sinh cố chấp kia.
“Bởi vì tôi đã có bạn gái.” Diệp Hi trầm giọng, vô cùng nghiêm túc nói ra từng chữ.
Âm thanh quanh Tất Dao bỗng mất đi, tựa như vừa bị bom đạn oanh tạc, bên tai chỉ có thể nghe thấy những tiếng ù ù kéo dài.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận