Chương 43: Kẹo ngọt 9
Edit: LT.
🅆🄰🅃🅃🄿🄰🄳: @𝗚𝗮𝘂𝗦𝘁𝗼𝗿𝗲
-
"Nó bay đi rồi, anh đừng sợ. Sau này nếu lại có gián xuất hiện em sẽ bảo vệ anh." Đường Thiên Thiên ló đầu ra khỏi ngực Diệp Thừa, chớp chớp cặp mắt trong veo nói lời đầy bảo đảm.
Diệp Thừa dần thả lỏng người, bỗng cảm thấy vừa nãy quá mất mặt nên đành hắng giọng một tiếng rồi buông cô ra. Dưới ánh tà chiều, dáng người thẳng tắp khôi phục lại vẻ thanh lãnh (trong trẻo + lạnh lùng) như cũ.
Có lẽ vì muốn tận lực cứu vãn hình tượng của bản thân nên trông Diệp Thừa còn lạnh lùng hơn trước khiến người qua đường nhìn đến đôi tình nhân này thì không khỏi câm nín. Cô gái nhìn chàng trai với ý cười đầy mặt nhưng chàng trai trước sau vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, dáng vẻ lạnh nhạt không thèm để ý đến người khác.
Vì đang là giờ cơm nên hai người đi qua mấy nhà hàng đều kín người hết chỗ. Đến nhà hàng thứ tư thì phát hiện chỗ này dường như nổi tiếng hơn cả, lầu một gần như khách đã ngồi đầy, hai người vừa định rời đi thì nhân viên phục vụ đã khéo léo mời bọn họ đi lên lầu hai.
Trên lầu hai không có nhiều bàn vì phí ngồi ở đây đắt gấp đôi so với bên dưới, mỗi bàn còn quy định hạn mức hóa đơn tối thiểu nhưng bù lại tầm nhìn ở đây rất đẹp. Có thể ngắm nhìn hoàng hôn sắp biến mất trên biển, từng ngọn đèn đường dần được thắp sáng, hưởng thụ những cơn gió mát lạnh từ biển thổi vào, quả thật rất tuyệt.
Đã đi biển chơi thì đương nhiên Đường Thiên Thiên sẽ ăn những món hải sản mà cô yêu thích nhất. Gọi món xong, cô nhìn ra cảnh sắc phía ngoài cửa sổ rồi lại chậm rãi chuyển tầm mắt về người đàn ông đang ngồi trước mặt mình.
Diệp Thừa ngồi dựa vào lưng ghế, một bên tay tùy ý đặt lên khung cửa sổ gỗ, hơi nghiêng mặt nhìn ra biển, khuôn mặt trắng như sứ được ánh đèn lồng màu đỏ treo trên nóc nhà hàng bao phủ, đường nét cứng rắn như bị yêu hóa, thoạt nhìn đặc biệt giống với danh linh* câu hồn đoạt phách ở thời cổ đại.
*Danh linh (名伶): đào kép có tiếng (diễn viên kinh kịch/ hí kịch nổi tiếng)
Vị danh linh này dường như vẫn chưa thoát khỏi bóng ma vừa nãy, hiện còn đang cố tỏ ra lạnh lùng kiêu ngạo, không thèm nhìn cô lấy một cái.
Món ăn lần lượt được nhân viên phục vụ mang lên, Đường Thiên Thiên cố ý gắp một con tôm hùm đưa đến trước mặt Diệp Thừa với ý đồ muốn phá vỡ lớp mặt nạ lạnh băng trên mặt hắn.
Diệp danh linh vẫn không thèm đổi sắc, thậm chí còn có chút khinh thường mà hừ lạnh một tiếng.
"Em cho rằng cái gì anh cũng sợ?"
Đường Thiên Thiên bất đắc dĩ lắc đầu, cô vĩnh viễn không bao giờ hiểu được những vấn đề kỳ kỳ quái quái về mặt mũi của đàn ông.
"Thiên Thiên, hai người cũng đến đây ăn à? Trùng hợp quá nhỉ?"
Đường Thiên Thiên đang vui vẻ chuẩn bị dùng bữa thì lại nghe thấy giọng của Bạch Thúy Thúy khiến cô không khỏi thở dài một hơi. Thật đúng là muốn thanh tĩnh một chút cũng không được.
"Không phải vừa nãy ở dưới lầu em nhìn thấy bọn họ nên mới muốn đi lên à?" Bạn trai Bạch Thúy Thúy đột nhiên vạch trần khiến cô ta phải trợn mắt.
Bình luận