Chương 41: Kẹo ngọt 7
Edit: LT.
🅆🄰🅃🅃🄿🄰🄳: @𝗚𝗮𝘂𝗦𝘁𝗼𝗿𝗲
-
[Giang Thành]
Trong phòng riêng của một nhà hàng nào đó, Lê Uyên nhìn một nhóm người đang trong tối ngoài sáng mà đánh giá cô ta, bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình không khác gì một món hàng đang được mua bán trao đổi.
Việc này cũng khiến Lê Uyên nhớ đến buổi xem mắt được sắp xếp sẵn cho Lê Thiên Thiên lần đó. Hẳn là lúc ấy Lê Thiên Thiên cũng khẩn trương như cô ta bây giờ đúng không? Nhưng mà hai người hoàn toàn không giống nhau, đối tượng lần đó của Lê Thiên Thiên là một ông chú lớn tuổi béo ục ịch, hơn nữa ông ta cũng không nói là sẽ cưới Lê Thiên Thiên, chẳng qua chỉ muốn chơi qua mà thôi. Còn đối tượng lần này của cô ta ít nhất cũng là đồng trang lứa, diện mạo khá đẹp trai.
Dù sao thì cô ta cũng là con ruột của Lý Trác Mỹ, bà ta sẽ không hại con gái ruột của mình. Tự nhận thấy điều này khiến trong lòng Lê Uyên thoáng yên ổn hơn một chút.
“Lê Uyên, trò chuyện với Tần Ngật đi con.”
Lý Trác Mỹ ngoài mặt thì cười hiền lành nhưng bàn tay dưới bàn lại đang nhéo mạnh vào chân Lê Uyên. Bà ta giận sôi máu với đứa con gái ngu ngốc chỉ biết ngồi ăn này, nhìn không ra là người nhà bên kia cũng chưa coi trọng nó sao?
Lê Uyên không biết che giấu mà kêu đau một tiếng, rước lấy ánh mắt hình viên đạn từ Lý Trác Mỹ.
“Em gái Lê Uyên đây đã quen qua mấy người bạn trai rồi?” Tần Ngật - đối tượng xem mắt của Lê Uyên lên tiếng trước.
Vừa mở miệng đã hỏi đến vấn đề riêng tư ngay trước mặt nhiều người lớn như vậy, thật sự không có lễ phép. Lê Uyên nhìn Lý Trác Mỹ một cái, lúng ta lúng túng mà đáp:
“Chưa, chưa từng có.”
Lý Trác Mỹ hít một hơi nhịn xuống xúc động muốn mắng Lê Uyên. Ngay cả một câu trả lời tử tế cũng nói không xong, trước đó ra ngoài tiêu nhiều tiền như vậy mà chỉ toàn chơi với đám người thấp kém, giao tiếp cơ bản ra sao đều không biết.
“À, Lê Uyên nhà chúng tôi ngày thường thích nhất là học tập trau dồi bản thân nên không có thời gian để yêu đương. Hơn nữa, điều kiện bình thường thì con bé cũng chướng mắt, có mấy ai ưu tú được như Tần Ngật đâu chứ.”
Lúc này Lê Uyên cũng kịp thời phản ứng lại, nhận ra biểu hiện vừa rồi của bản thân trông như người chưa thấy qua sự đời. Cô ta nhanh chóng xốc lại tinh thần, cố gắng lưu lại ấn tượng tốt trong mắt đối phương. Dù sao gia thế và giá trị nhan sắc của đối phương cũng thừa sức xứng đôi với cô ta, nếu như bỏ lỡ thì không những bị Lý Trác Mỹ đánh chết mà chính bản thân cô ta cũng sẽ thấy hối hận.
Nghĩ vậy, Lê Uyên liền vội vàng phụ họa thêm.
“Đúng vậy, anh Tần Ngật rất ưu tú.”
Tần Ngật và cha mẹ đưa mắt nhìn nhau rồi cười một tiếng, hắn ta ngồi bắt chéo chân lắc lắc, giọng điệu khinh thường mà nói:
“Nếu dì Lý và em gái Lê Uyên đây đã vừa lòng với tôi như vậy thì tôi cũng đi thẳng vào vấn đề, nói ra yêu cầu của tôi. Mọi người ở Giang Thành chắc hẳn cũng đã nghe qua thanh danh của tôi. Ngày thường tôi khá thích chơi bời, sau khi kết hôn, yêu cầu thứ nhất chính là không được can thiệp vào đời sống riêng tư của tôi.”
Bình luận