Chương 39: Kẹo ngọt 5
Edit: LT.
🅆🄰🅃🅃🄿🄰🄳: @𝐆𝐚𝐮𝐒𝐭𝐨𝐫𝐞
-
Diệp Thừa sải bước dài đi đến bên cạnh rồi dắt tay cô đi ngang qua khu văn phòng, vào thang máy đi xuống tầng trệt.
Lê Thiên Thiên để ý thấy mỗi nơi cô đi qua đều vắng lặng không một bóng người, ngay cả nhân viên trước quầy lễ tân cũng không thấy đâu, tất cả yên tĩnh tựa như trong cả tòa nhà không còn ai.
Một đường theo chân Diệp Thừa đi qua hành lang dài bằng kính ở sảnh phía tây, hành lang này dẫn đến tòa hội trường lớn phía sau tòa nhà.
Chỗ này cô đã từng đến một lần, rất hoành tráng, cao ba tầng lầu, toàn trần lắp kính pha lê, tất cả thiết bị bên trong đều tự động hoá, sức chứa hơn một ngàn người, là tòa kiến trúc nổi tiếng của tổng bộ Diệp thị.
Hội trường này chỉ được sử dụng cho những dịp đặc biệt hoặc vào dịp họp thường niên cuối năm. Lê Thiên Thiên không rõ Diệp Thừa dẫn cô đến nơi này để làm gì?
“Không phải anh nói dẫn em đi ăn bánh kem à?” Cô còn đang nhớ thương bánh kem dâu tây mà Diệp Thừa nhắc đến.
“Bánh kem ở chỗ này.”
Diệp Thừa vừa dứt lời thì cửa hội trường được mở ra, không phải sáng rọi rực rỡ như trong ấn tượng của cô mà là một mảng đen nhánh. Bốn phía tường kính và trần nhà dường như đã được che lại bằng tấm che nắng tự động, sau khi cô tiến vào thì Diệp Thừa cũng thuận tay đóng cánh cửa phía sau lại.
Lê Thiên Thiên chưa kịp thích ứng với bóng tối nên tay cô quơ loạn cố bắt lấy tay của Diệp Thừa nhưng không được, sau một lúc hoảng hốt thì cô bỗng thấy được phía trước có đốm sáng nhỏ. Sau đó từng đốm từng đốm sáng dần lên không theo quy luật mãi đến khi tạo thành một mảnh ngân hà.
“Happy birthday to you ~ Happy birthday to you ~”
Giọng hát trầm ấm quen thuộc vang lên khiến Lê Thiên Thiên cảm thấy an lòng.
Có thể hát lạc điệu bài chúc mừng sinh nhật, ngoại trừ Diệp Thừa ngũ âm không đầy đủ thì không ai có thể lợi hại như vậy.
Từ phía sau dải ngân hà, Diệp Thừa chậm rãi đẩy một chiếc bánh kem dâu tây sáu tầng tiến về phía cô, những ngọn nến trên chiếc bánh như đang nhảy múa trong mắt hắn.
Có lẽ là giọng hát của Diệp Thừa thật sự không hay lắm nên từng tiếng cười khẽ cứ truyền đến từ trong đám đông đang tạo thành dải ngân hà ở phía sau. Cũng không biết ai đã khơi mào, không ít người đều cất tiếng cùng hắn hát xong một câu cuối cùng.
Rốt cuộc cũng hát ra một bài chúc mừng sinh nhật với giai điệu bình thường.
Diệp Thừa vốn là người có tâm lý vững vàng nên hắn hoàn toàn xem nhẹ trận quấy nhiễu này, thấp giọng nhẹ nhàng thốt ra một câu:
“Tiểu miên hoa, sinh nhật vui vẻ.”
Lê Thiên Thiên cảm động đến mức lấy tay che miệng, Diệp Thừa vậy mà đã giấu cô chuẩn bị sự bất ngờ này.
“Lại đây thổi nến đi.”
Bình luận