🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: Cầu buông tha 7

Edit: LT.
🅆🄰🅃🅃🄿🄰🄳: @𝗚𝗮𝘂𝗦𝘁𝗼𝗿𝗲

-

Sinh hoạt bức bách, cầu buông tha.

“Lê Thiên Thiên, anh thích em.”

Những lời này vừa được nói ra thì bầu không khí giữa hai người như bị ngưng đọng lại, chỉ có bông tuyết không ngừng bay xuống mới khiến người ta cảm nhận được là thời gian vẫn đang trôi qua.

Lê Thiên Thiên chậm rãi hít vào một hơi, trong đầu thoáng hiện lên những lần trước kia cô quấn chặt lấy Diệp Thừa để không bị từ hôn. Chắc chắn là Diệp Thừa đang trả thù cô bằng cách sử dụng lại những chiêu thức mà cô đã từng dùng với hắn.

Cô lấy lại bình tĩnh, từ từ thở ra, chắp hai tay trước ngực rồi đáng thương mà nhận sai.
“Những chuyện em làm trước kia đều là do sinh hoạt bức bách, xin anh buông tha cho em đi.”

Hàng mi dính tuyết của Diệp Thừa hơi rũ xuống, biểu tình trên mặt vẫn nhàn nhạt như cũ nhưng gân xanh nổi lên trên cổ và vành tai đỏ bừng đã cho thấy giờ phút này hắn đang kích động. Giọng nói trầm khàn kiên định lại vang lên:
“Không buông được.”

Lê Thiên Thiên không ngờ rằng lần này bản thân lại thất bại trong việc mình am hiểu nhất là giả vờ nhu nhược.

Diệp Thừa đã không chịu buông tha, cô nên làm sao bây giờ?

Ngay lúc đang hết đường xoay xở thì bỗng cô thoáng nhìn thấy Lê Uyên không biết đã xuất hiện ở phía sau bọn họ từ lúc nào, cô ta đang trừng lớn hai mắt mà nhìn bọn họ.

“Các người…” Thanh âm run rẩy muốn nói lại thôi, dường như khó có thể tiếp thu được một màn trước mắt này.

Nhưng cũng nhờ có Lê Uyên, Lê Thiên Thiên thừa dịp Diệp Thừa mất tập trung liền khom lưng chui ra từ dưới khuỷu tay hắn, dùng hết toàn bộ sức lực mà chạy đến ven đường.

Xe taxi được đặt qua phần mềm cũng vừa lúc xuất hiện như thần trợ công. Lê Thiên Thiên lên xe, đóng cửa, động tác hết sức liền mạch lưu loát. Cô nhìn bóng dáng trố mắt của Diệp Thừa dần dần khuất xa trong kính chiếu hậu rồi mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Lê Thiên Thiên trực tiếp đặt vé máy bay trở về Bắc Thành nhưng vì thời tiết mà không ít chuyến bay đã bị hủy, cô chỉ có thể đặt được chuyến bay vào sáng mai.

Cô cũng không quay về khách sạn đã ở trước đó mà đến khách sạn gần sân bay ở một đêm.

Sau khi rửa mặt, Lê Thiên Thiên có chút mệt mỏi mà ngồi tựa vào gối, cô cầm điện thoại vẫn luôn đặt ở chế độ im lặng lên xem, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn WeChat. Nhiều nhất là đến từ Diệp Thừa và Lý Trác Mỹ. Cô trực tiếp bỏ qua Lý Trác Mỹ, do dự một chút rồi bấm mở khung chat với Diệp Thừa.

Cuồng tự luyến: Em đi đâu vậy?】

Cuồng tự luyến: Sao không nhận điện thoại của anh?】

Cuồng tự luyến: Tiểu miên hoa, nghe điện thoại đi, em về Bắc Thành rồi sao?】

Cuồng tự luyến: Không muốn nghe điện thoại cũng được nhưng em gửi tin nhắn gì đó cho anh để anh xác nhận là em vẫn an toàn có được không?】

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...