🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 12: Từ hôn 12

Edit: LT.
🅆🄰🅃🅃🄿🄰🄳: @𝗚𝗮𝘂𝗦𝘁𝗼𝗿𝗲

-

Trên đời không có gì là khó, chỉ cần bạn chịu từ bỏ.

Ánh nắng màu cam nhuộm bừng sức sống buổi sáng, Lê Thiên Thiên ngồi bên mép giường nhìn vu vơ ra ngoài cửa sổ, chính cô cũng không biết là mình đang nhìn gì.

Tối hôm qua cô ngủ không ngon nên sáng nay đành dậy sớm thu dọn hành lý. Cũng không có đồ gì nhiều, chỉ cần một cái ba lô là chứa đủ vì dù sao cũng ở đây chưa được bao lâu.

Cô thu hồi tầm mắt, lại nhìn quanh căn phòng nơi mình đã ở nửa tháng một lần nữa, không hiểu sao bỗng nhiên nhớ đến cảnh tượng khi cô rời khỏi Diệp gia năm chín tuổi.

Ngày hôm đó từ đầu đến cuối Diệp Thừa không hề ra khỏi phòng, dù cô đã đến gõ cửa phòng hắn nhiều lần để có thể nói lời tạm biệt nhưng cánh cửa vẫn cứ luôn đóng chặt. Lúc ấy cô đã đứng bên ngoài lặng lẽ khóc một lúc lâu, cuối cùng vẫn là Lý Trác Mỹ đến ôm cô đi.

Khi đó Lê Thiên Thiên chín tuổi thật sự rất thích anh trai nhỏ Diệp Thừa dù cho biểu tình của anh luôn lạnh lùng, giọng điệu lại cường ngạnh ngạo kiều nhưng anh vẫn luôn chơi cùng và nấu món ngon cho cô.

Rất lâu sau đó cô mãi vẫn không thể hiểu được vì sao ngày hôm đó anh trai nhỏ lại không ra gặp mặt nói lời tạm biệt với cô, thậm chí cũng không thèm giữ cô lại.

Hơn nữa, câu nói ngày hôm qua của Diệp Thừa là có ý gì?

Cái gì mà cô quả nhiên không thay đổi chút nào?

Ý nói là cô giống hệt như hồi chín tuổi, đột nhiên đến ở nhà hắn rồi lại đột nhiên muốn rời đi sao?

Nhưng năm chín tuổi đó cô chỉ có thể nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ chứ làm gì có quyền quyết định mọi việc?

Lê Thiên Thiên lắc lắc đầu, hiện tại không phải cũng là như vậy sao?

Cô hít một hơi thật sâu, thu hồi lại suy nghĩ.

Coi như không phải bởi vì Lê Uyên thì cô cũng không có lý do gì để tiếp tục ở lại nữa.

Thủ đoạn chụp ảnh giường chiếu giả để đe dọa không từ hôn đã bị bại lộ, cô cũng nên rời đi.

Có lẽ 500 vạn không thể đến được tay cô, vẫn nên lên kế hoạch tìm việc càng sớm càng tốt thôi.

-

Lê Thiên Thiên vừa ra khỏi phòng đã gặp phải Diệp Thừa đi ra từ phòng ngủ chính.

Bốn mắt nhìn nhau, sắc mặt hắn âm trầm, đôi mắt rét lạnh như băng.

Hắn nhìn qua ba lô của cô một cái rồi nhanh chóng dời tầm mắt, một lời cũng không nói, nhanh chóng sải bước đến chỗ huyền quan.

Lê Thiên Thiên đi theo phía sau và vẫn không quên giả vờ khập khiễng. Dù sao thì cô cũng muốn kết thúc vở kịch này một cách tốt đẹp, không muốn đến lúc gần rời đi thì lời nói dối lại bị bại lộ.

"Chìa khóa của anh đây, hôm nay em sẽ dọn đi, mấy ngày này đã quấy rầy anh rồi, em...."

"Rầm"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...