Chương 1: Từ hôn 1
Edit: LT.
Không từ hôn, nhận được 500 vạn
Tháng 10 cuối thu ở Bắc Thành bầu trời trong vắt, những tia nắng vụn nhỏ xuyên qua lá cây bạch quả chiếu xuống nền đất, sắc thu bao trùm mọi nơi.
Một cô gái mặc áo khoác nhung lót lông cừu màu trắng đang ngồi trên ghế đá dưới tán cây, chiếc áo khiến vóc dáng mảnh mai của cô càng thêm nổi bật.
Cô đang nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem bơ to bằng lòng bàn tay rồi nuốt nước miếng, miệng mở lớn tựa như muốn nuốt trọn cả chiếc bánh chỉ trong một lần. Tiếc là hành động này đã bị gián đoạn bởi âm thanh thông báo tin nhắn của WeChat.
Cô cầm điện thoại nhìn thoáng qua, là Lý Trác Mỹ gửi đến một tin nhắn thoại dài 59 giây, hứng ăn lập tức giảm xuống.
Suy nghĩ một chút, vẫn là buông bánh kem xuống rồi bấm nghe tin nhắn.
Giọng nói cứng rắn và mạnh mẽ của Lý Trác Mỹ truyền ra.
“Lê Thiên Thiên, sao Diệp Thừa lại muốn từ hôn rồi? Lúc này mới vừa yên tĩnh được một tháng, mày lại chọc gì đến cậu ta nữa rồi hả? Chẳng phải tao đã nói với mày rồi sao, trong buổi tiệc cuối tháng này tao sẽ tuyên bố với mọi người Lê Uyên mới là con gái ruột của tao, hôn ước trên người mày sẽ chuyển sang cho con bé. Trong thời gian mấu chốt này sao có thể nói từ hôn chứ? Tao mặc kệ mày dùng đến biện pháp gì, đi cầu xin Diệp Thừa đi, xin cậu ta đừng từ hôn nữa!”
Tin nhắn kết thúc, hàng mi cong dài của Lê Thiên Thiên run rẩy. Một trận gió lạnh thổi qua khiến cô phải rụt cổ trùm mũ áo khoác lên, nhìn từ xa chẳng khác gì một con gấu trắng nhỏ.
Khi Lê Thiên Thiên 10 tuổi, trong một lần ngoài ý muốn phải truyền máu thì Lý Trác Mỹ đã biết cô không phải con gái ruột của bà ta.
Bà ta tiếp tục nuôi dưỡng cô đến hiện tại có lẽ chỉ với một mục đích duy nhất là dùng cô để liên hôn.
Cô không dám không hiểu chuyện vì sợ gia đình bọn họ không cần mình, không dám học tập không tốt vì sợ bọn họ sẽ không trả học phí cho cô. Cô nỗ lực hết sức để trở thành “con nhà người ta” trong miệng người khác, cuộc sống sinh hoạt lúc nào cũng phải thận trọng như đang đi trên băng mỏng.
Vài ngày trước gia đình bọn họ đã tìm lại được con gái ruột thất lạc nhiều năm của mình, cô tựa như nữ phụ trong tiểu thuyết, phải trả lại mọi thứ cho thiên kim thật, bị tước đoạt lại hết thảy những thứ không nên thuộc về mình.
Lê Thiên Thiên buông bánh kem xuống, khuôn mặt nhỏ trắng nõn cũng rũ xuống, giọng nói mềm nhẹ mang theo chút bi thương.
“Mẹ, tuy rằng con không phải con gái ruột của mẹ nhưng con cũng đã gọi mẹ là mẹ hai mươi mấy năm. Lúc trước đính hôn và hiện tại từ hôn mẹ chưa từng hỏi qua ý kiến của con một chút nào. Con vì Lê gia mà phải cố gắng hết sức để duy trì mối hôn ước này, nhưng đã hơn nửa năm nay mẹ chưa hề cho con một đồng sinh hoạt phí nào.”
Lý Trác Mỹ nhanh chóng gửi đến một tin nhắn thoại khác.
“Chỉ cần Diệp Thừa không từ hôn, tao sẽ gửi hết sinh hoạt phí qua cho mày trong một lần."
Bình luận