🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 73: Phiên ngoại 7: Anh sẽ mãi yêu em

Năm trước, ba mẹ Doãn Mặc nói sẽ đưa ông bà anh đến An Cầm ăn tết, Mộ Dữu và Doãn Mặc đã nhận nhiệm vụ này, cùng nhau tới Trường Hoàn để đón họ.

Ngày ấy đến Trường Hoàn, đúng lúc tuyết rơi dày, cả thành phố bị tuyết bao phủ, rất đẹp.

Rất hiếm khi ở An Cầm nhìn thấy một ngày tuyết rơi như vậy, Mộ Dữu rất vui, bà cụ Doãn liền giữ họ ở lại đây hai ngày, chơi xong lại đi.

Sáng sớm hôm nay, sau một đêm tuyết đọng, cành cây ngoài cửa sổ gần như bị đè gãy, lung lay sắp đổ, bầy chim sẻ tung cánh tìm thức ăn trong tuyết.

Bên trong ấm áp, kính thủy tinh mờ mịt một tầng hơi nước, khó có thể nhìn rõ cảnh vật bên ngoài.

Mộ Dữu còn chưa tỉnh dậy, cô tựa hồ có chút mơ màng nép vào trong lòng Doãn Mặc, khuôn mặt khi ngủ rất bình yên, hô hấp đều đều.

Doãn Mặc đã tỉnh dậy từ lâu, Mộ Dữu gối lên cánh tay anh, anh dứt khoát không nhúc nhích nữa, tránh làm phiền tới cô.

Chín giờ, Mộ Dữu nhẹ nhàng dụi vào cánh tay anh hai lần như một chú mèo con thoả mãn, ung dung tỉnh lại.

Hàng mi khẽ rung, cô mở đôi mắt ngái ngủ: "Mấy giờ rồi ạ?"

Giọng nói thì thầm không rõ ràng lắm, nhưng lại mềm mại đến khó hiểu.

Doãn Mặc hôn lên trán cô: "Còn sớm."

Anh còn đang nói, Mộ Dữu đã tiện tay sờ lấy điện thoại, bấm vào, đồng tử đột nhiên giãn ra: "Sao muộn như vậy mà anh không gọi em!"

Đây là ở nhà ông bà, làm sao mà ngủ đến chín giờ được.

Doãn Mặc cười ôm lấy cô: "Không sao, trời lạnh, bọn họ có thể hiểu được."

Mộ Dữu vẫn cảm thấy không ổn, liền vén chăn lên ngồi dậy, sau đó kéo lấy cánh tay anh: "Anh cũng dậy đi, mau đứng lên!"

Doãn Mặc thử cử động cánh tay một cái, cau mày rít lên.

Mộ Dữu nghi ngờ nhìn anh, phát hiện đó là cánh tay vừa rồi cô gối lên, rõ ràng là bị cô gối làm cho tê rần rồi.

Cô bĩu môi sờ sờ đầu mình: "Đầu em cũng không nặng mà."

Doãn Mặc ngồi dậy cử động cánh tay hai lần, cười nói: "Giữ một tư thế lâu tất nhiên sẽ tê, cũng không phải hoàn toàn là do bị ép."

Mộ Dữu giúp anh xoa bóp: "Anh cũng thật là, tê mà không động đậy sao."

Ánh mắt Doãn Mặc thâm thúy mềm mại nhìn cô chăm chú, khóe miệng cong lên: "Làm sao anh có thể cam lòng đẩy em ra? Anh vĩnh viễn không cam lòng."

"Anh thật là xấu mà!" Nhịp Mộ Dữu tim đập nhanh mấy hồi, mất tự nhiên buông ra anh cánh tay, "Tự anh cử động đi, mau đứng lên!"

Nói xong, cô không có gan nhìn Doãn Mặc nữa, đứng dậy lao vào phòng thay đồ.

Doãn Mặc xoa dịu cánh tay tê dại, lại dựa vào đầu giường, ánh mắt rơi vào hướng phòng thay đồ, khóe miệng nhàn nhạt nhếch lên một vòng cung.

Editor: quattutuquat
—————

Mộ Dữu và Doãn Mặc rửa mặt sạch sẽ, cùng nhau đi xuống dưới tầng, ông bà cụ Doãn đã dậy từ sớm.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...