🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 72: Phiên ngoại 6: Em là niềm kiêu hãnh của anh

Mộ Dữu quay đầu quan sát xung quanh, ánh sáng trong tầng hầm mờ ảo, xung quanh trông rất yên tĩnh.

Nhưng dù sao cũng là ban ngày, không có gì đảm bảo rằng xe cộ sẽ không chạy vào bất cứ lúc nào.

Bây giờ? Ở đây?

Mộ Dữu tức giận trừng mắt nhìn Doãn Mặc: "Anh nghĩ hay lắm!"

"Em muốn về nhà." Cô tháo dây an toàn, ra hiệu muốn mở cửa xuống xe.

Doãn Mặc trước một bước nắm lấy cổ tay cô, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng mềm mại trên cổ tay cô, trong mắt mang theo một tia trêu chọc: "Không phải là em khởi xướng trước sao, bây giờ nói đi là đi?"

Mộ Dữu giãy giụa vài lần, nhưng bị anh nắm rất chặt, không thoát ra được, liền phụng phịu không nói.

Doãn Mặc hơi nhướng mày: "Em nói muốn dỗ anh, sao lại có thể nói mà không giữ lời?"

Cô nói là buổi tối, chứ không phải là thanh thiên bạch nhật, ai bảo cẩu nam nhân được nước lấn tới?

Cô không hầu hạ nữa!

"Không dỗ nữa!" Mộ Dữu lườm anh một cái, "Nhà ai có chồng giống như anh không, ngày nào cũng bắt người ta dỗ?"

Cô cắn môi lẩm bẩm: "Chưa từng thấy người đàn ông nào yếu ớt như anh cả."

Lần đầu tiên nghe thấy có người dùng từ như vậy để miêu tả mình, khóe miệng Doãn Mặc giật giật: "Anh yếu ớt?"

"Ừ, yếu ớt chết đi được!"

"..."

"Quý phi cũng không yếu ớt như anh đâu." Nói đến miêu tả như quý phi, Mộ Dữu càng nghĩ càng thấy chuẩn xác.

Cô hắng giọng, bày ra tư thế của một hoàng hậu, ngầm cảnh cáo: "Doãn quý phi, nếu còn giở trò nóng nảy như vậy nữa, nàng sẽ thất sủng."

Doãn Mặc: "..."

Trong xe trầm mặc một hồi, Doãn Mạch chỉnh lại lưng ghế, thấp giọng nói: "Ngồi lại đây."

Thấy Mộ Dữu ngồi bất động, anh mạnh mẽ vươn tay ôm lấy cô.

Mộ Dữu bất đắc dĩ bị ôm lên ngồi trên đùi anh, lưng dựa vào vô lăng, khoảng cách hẹp, cơ thể hai người dán chặt vào nhau.

Cô hoảng hốt nhìn xung quanh, "Anh muốn làm gì?"

"Em nói cho anh biết, thanh thiên bạch nhật, đất rộng trời cao, anh là chủ tịch tập đoàn, phải chú ý hình tượng!"

Doãn Mặc dùng ngón trỏ gõ nhẹ vào môi cô, lười biếng nói: "Miệng của em có thể đổi đen thành trắng, nhưng anh chưa từng bảo em dỗ dành anh, tất cả đều là chủ ý của em, cuối cùng lại lật lọng. Đã vậy, bây giờ còn dám nói anh yếu ớt?"

Anh cúi người về phía trước, răng cắn nhẹ một chút thịt mềm trên môi cô, dùng một chút lực.

Môi dưới của Mộ Dữu đột nhiên tê rần, cô cau mày, vươn tay đánh vào vai anh.

Doãn Mặc lúc này mới buông cô ra, nhẹ nhàng cọ trán lên vầng trán đầy đặn của cô, giọng nói ấm áp êm dịu lại có chút lơ đãng: "Tiểu lừa gạt, tự mình nói ra, có phải anh nên trừng phạt em một chút hay không?"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...