🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 58: Đêm nay dùng bọn nó đi

Thấy Mộ Dữu không chịu trả lời câu hỏi của mình, Hách Mộng Thành tiếp tục ngó xung quanh tìm con cún cô nuôi.

Quay đầu lại, liền thấy Doãn Mặc từ trên lầu đi xuống.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, vẻ mặt lạnh lùng, giữa hai hàng lông mày hiện lên một tia sắc bén.

Hách Mộng Thành giật nảy mình, vội vàng đứng dậy chào hỏi: "Doãn tổng."

Trách Trách lúc này mới chú ý tới Doãn Mặc đi tới, cũng dậy theo lên tiếng chào hỏi.

Doãn Mặc khẽ gật đầu với hai người, không nói gì.

Dư quang liếc Mộ Dữu một chút, đôi chân dài anh bước đến, ngồi xuống bên cạnh cô: "Em đang nói gì vậy?"

Doãn Mặc ở bên cạnh Mộ Dữu, hai người rất thân thiết, giọng anh trầm xuống rất nhiều, nhưng có một chút uy nghiêm.

Mộ Dữu ngoài cười nhưng trong không cười: "Ngồi chém gió thôi, không có gì để nói cả."

Doãn Mặc đi xuống đột ngột, Hách Mộng Thành và Trách Trách đột nhiên trở nên thận trọng hơn, ngồi trên ghế sô pha ôm cốc nước trong tay, không hỏi Mộ Dữu về con chó nữa.

Đúng lúc này dì Thôi đi đến, nói cơm tối đã chuẩn bị xong, Mộ Dữu như được đại xá, kêu gọi hai bạn cùng phòng vào phòng ăn.

Thỉnh thoảng cảm nhận được ánh mắt của Doãn Mặc, cô giả vờ như không nhìn thấy.

Trên bàn ăn, Doãn Mặc không nói chuyện, thần sắc lãnh túc, Hách Mộng Thành và Trách Trách cũng chẳng dám buông thả.

Sau khi Doãn Mặc ăn xong đi lên lầu trước, Hách Mộng Thành mới đến trước mặt Mộ Dữu, nhỏ giọng hỏi một câu: "Chồng cậu có phải không chào đón tụi tớ đến đây không?"

Mộ Dữu hờ hững ăn cơm: "Không có đâu, cậu đừng đoán mò, bình thường anh ấy cũng vậy, rất ít nói."

Hách Mộng Thành vẫn cảm thấy có gì đó không đúng: "Hôm nay anh ấy lạnh lùng hơn bình thường, trông rất đáng sợ, khiến tớ tự hỏi có phải mình đã đắc tội với anh ấy ở đâu không."

Hách Mộng Thành nghĩ ngợi, lại hỏi Mộ Dữu, "Tớ thực sự không đắc tội với anh ấy chứ?"

Mộ Dữu đã ăn gần xong, đặt đũa xuống, chống cằm: "Nếu cậu đã tò mò dữ vậy."

Cô dừng lại một chút, gật đầu, "Đúng là cậu đã đắc tội với anh ấy rồi."

Hách Mộng Thành: "? ?"

Trách Trách cũng tò mò nhìn sang, từ khi cô và Hách Mộng Thành đến đây, còn chưa nói với Doãn Mạch mấy câu, sao có thể đắc tội với anh được?

Mộ Dữu hạ giọng nói với hai người họ: "Chồng tớ dị ứng với lông chó, anh ấy không thích nghe đến từ "chó" đâu, vì vậy sau này tuyệt đối đừng hỏi về chó nữa nhé."

"Hả?" Hách Mộng Thành hơi sửng sốt, nhỏ giọng nói: "Vậy tại sao cậu còn nuôi chó?"

Mộ Dữu trả lời hàm hồ: "Trước khi cưới tớ từng nuôi, kết hôn xong thì không nuôi nữa."

Hách Mộng Thành hiểu rõ gật đầu: "Thì ra là vậy, chẳng trách tớ cảm thấy sắc mặt chồng cậu không được tốt lắm."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...