🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 46: Chồng em đẹp trai nhất thế giới!

Rèm cửa phòng ngủ được kéo ra, bên ngoài mây mỏng xuyên thấu, tản ra ánh sáng rực rỡ.

Cửa sổ thủy tinh lọc đi tia mát lạnh cuối cùng, khiến ánh nắng chiếu vào càng thêm ấm áp, khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Dữu đỏ bừng, không biết là vì nóng hay vì xấu hổ.

Cảnh tượng bị dì Thôi phá vỡ vừa rồi cứ hiện lên trong đầu cô, cô ước gì có thể dùng tay đào một cái khe trên tường, nhét đầu vào trong, không bao giờ phải chui ra nữa.

Mộ Dữu không nhớ mình đã lao vào phòng như thế nào, cô chỉ biết bây giờ cô không còn mặt mũi nào để đi ra ngoài nữa rồi.

Cho đến khi cửa phòng ngủ bị người bên ngoài gõ hai lần, Mộ Dữu cảnh giác kéo rèm rồi trốn phía sau.

Có lẽ bởi vì không được đáp lại, cánh cửa bị người bên ngoài mở ra "cạch" một tiếng.

Doãn Mặc từ ngoài đi vào, nhìn lướt qua căn phòng, cuối cùng dán mắt vào phía sau tấm rèm hơi đung đưa.

Bức rèm lấp lánh dưới ánh nắng, có một bóng người đang lấp ló đằng sau.

Khóe miệng anh cong lên như có như không, anh bước về phía trước.

Xuyên qua tấm rèm màu be, anh hơi hơi nghiêng người, thanh âm trong trẻo lười biếng: "Còn trốn hả? Là anh."

Mộ Dữu kéo rèm cửa, từ một bên thò đầu ra.

Khuôn mặt cô trắng nõn sạch sẽ, đôi mắt sáng, lông mày đậm và chiếc mũi thanh tú, hàng mi con quạ dài cong vút rung rinh, các đường nét trên khuôn mặt rõ ràng, bắt mắt dưới lớp trang điểm đơn giản.

Nhìn chằm chằm Doãn Mặc một lúc, đôi mắt trong veo xinh đẹp kia hiện lên một tia tức giận, cô đẩy Doãn Mặc: "Đều tại anh đấy, vừa rồi bị dì Thôi nhìn thấy mất rồi!"

Đôi mắt Doãn Mặc hơi nheo lại, dáng mắt trong cong ngoài vểnh, được ánh nắng mơ hồ làm dịu đi: "Là lỗi của mình anh thôi sao? Do em gọi chú trước đấy."

"Gọi anh là chú thì đã sao, cho anh làm trưởng bối mà anh còn tủi thân à?" Mộ Dữu càng nghĩ càng tức giận, mắng anh mấy lần, "Chú, chú, chú..."

Bởi vì cách phát âm từ "chú", đôi môi đỏ anh đào của cô không ngừng chu ra, giống như đang hôn.

Sắc mặt Doãn Mặc hơi trầm xuống, anh nhéo cằm cô, mấp máy môi rồi bịt kín.

"Ưm ——" Mộ Dữu kinh ngạc đẩy anh ra, mặt càng nóng hơn, tim đập loạn xạ, thấp giọng nói: "Anh làm gì vậy, dì Thôi còn ở bên ngoài đấy, anh lại muốn bị bắt gặp lần nữa sao?"

Doãn Mặc cười ôm lấy cô: "Biết chúng ta ở trong, dì ấy sẽ không vào đâu, bây giờ là an toàn nhất đấy."

Mộ Dữu đặt cằm tựa trên ngực anh, mí mắt hơi hơi nhướng lên, lúc này mới nhớ tới hỏi: "Dì Thôi tới đây làm gì vậy anh?"

Vừa rồi cô chỉ lo ngại xấu hổ, chạy vào mà không chào hỏi dì Thôi.

Doãn Mặc nói: "Cứ cách vài ngày dì Thôi sẽ đến để dọn dẹp, hôm nay vừa vặn nên bị bắt gặp."

Lúc này Mộ Dữu mới chú ý đến căn phòng mà cô đã từng ở. Rõ ràng là có người đã dọn dẹp thường xuyên.

Khi trước cô vội vàng rời đi mà không mang theo bất cứ thứ gì, nhưng bây giờ căn phòng được thu dọn gọn gàng, giống hệt với lúc trước khi cô còn ở đây.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...