🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 23: Anh hốt hoảng!

Nếu có người bảo bạn gọi là "chồng", đấu giá sẽ chi tiền cho bạn thoả thích mua sắm, bạn có muốn gọi không.

Dù sao Mộ Dữu cũng gọi.

Gọi một tiếng cũng không mất miếng thịt nào, trao đổi có lợi như vậy sao cô từ chối được chứ?

Sau khi cuộc đấu giá bắt đầu, Mộ Dữu cũng không khách khí với anh, nhìn thấy thứ mình thích liền ra giá cao hơn.

Cô lấy được một cây bút máy, một chiếc túi đã không còn sản xuất trên thị trường nữa và một bức tranh sơn dầu.

Món đồ ra sân cuối cùng chính là Red Beryl mà cô đã mong đợi từ lâu.

Mộ Dữu hết sức tập trung, nhất định phải lấy được.

Mọi người xem trọng mặt mũi của Doãn Mặc, cũng không quá tranh giành với cô, giá đấu thầu cuối cùng khá thỏa đáng, không quá kinh ngạc như mong đợi.

Sau buổi đấu giá, Trịnh Lâm đi làm thủ tục, Doãn Mặc và Mộ Dữu vốn dĩ có thể trực tiếp rời đi.

Nhưng cô muốn nhanh chóng lấy được viên ngọc nên đã đợi cùng Doãn Mặc trong phòng chờ tư nhân của khách sạn.

Bữa tối trước đó luôn có người vây quanh nói chuyện, Mộ Dữu căn bản không có khẩu vị, bây giờ cảm thấy hơi đói.

Doãn Mặc cho người đưa đồ ăn tới, Mộ Dữu ngồi trên ghế sô pha, vừa ăn vừa đợi chiếc vòng cổ đá quý của mình.

Cô vừa đặt đũa xuống, Trịnh Lâm mang những vật phẩm tối nay đấu giá được đến.

Mộ Dữu lấy chiếc vòng cổ đá quý trước, màu hồng đào sáng chói, mượt mà trong suốt, được mài cắt rất đẹp.

Cầm nó trong lòng bàn tay, Mộ Dữu cảm thấy tối nay tất cả nặng nhọc cùng mệt mỏi giờ phút này hoàn toàn tiêu tan.

Với số tiền mà Doãn Mặc đã trả, Mộ Dữu giờ phút này nhìn gương mặt của anh càng thấy hài lòng hơn.

Ngày đó lúc trở về chung cư thì đã rất muộn, nhưng Mộ Dữu không cảm thấy buồn ngủ chút nào.

Tắm xong, cô mặc váy ngủ ngồi trước bàn trang điểm, tiếp tục ngắm nghía chiếc vòng cổ của mình.

Doãn Mặc tắm xong từ trong phòng tắm đi ra, dư quang liếc bóng lưng của cô: "Vẫn chưa nhìn đủ sao?"

Mộ Dữu cẩn thận cất chiếc vòng cổ đi, lại nhớ đến những món đồ khác được mang về hôm nay.

Cô suy tư, thương lượng với Doãn Mặc: "Không phải anh nói muốn dọn một phòng sách cho tôi sao? Bức tranh sơn dầu tôi lấy được tối nay đến lúc đó treo trên tường phòng sách đi."

Sau đó ánh mắt cô rơi xuống cây bút máy trên tay.

Chiếc bút máy này hiện không còn được sản xuất trên thị trường, có màu xanh bạc, phía trên được chạm khắc tinh tế.

Trên thực tế Mộ Dữu không cần chiếc bút này, cô không thích dùng bút máy để viết. Chỉ là trong buổi đấu giá thấy nó khá đẹp, lại là tiêu tiền của Doãn Mặc nên mới tiện tay giành lấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...