🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 38: NGOẠI TRUYỆN: NHẬN RA

Tối hôm ấy, tin tức được đưa đến rất ngắn gọn.

- Trong thôn có kẻ cố ý đẩy lời đồn. Bắt đầu từ nhà họ Trần, qua miệng hai phụ nhân ở chợ sớm.

Lý Trầm Khanh không hỏi vì sao. Hắn chỉ gật đầu một cái.

- Đổi hướng.

Hai chữ nhẹ như đặt quân cờ, nhưng đã định sẵn đường đi.

Sáng hôm sau, trong thôn xuất hiện mấy thương nhân lạ mặt. Họ không hỏi chuyện tiệm may, cũng không tìm A Nịnh. Chỉ ghé nhà trưởng thôn, nói chuyện vụ thu mua lúa và vải thô, nhắc đến việc cần người may vá ổn định, lâu dài.

Tin tức lan nhanh hơn lời đồn.

- Nghe nói thôn mình sắp được đặt hàng lớn.

- Người ta chọn kỹ lắm, không phải ai cũng làm được.

Chiều đến, có người vô tình nhắc:

- Tiệm may trước rặng tre tay nghề tốt, trước kia từng làm việc trong phủ lớn.

Câu nói ấy không mang mùi gièm pha, chỉ như một lời đánh giá nghề nghiệp. Nhưng đủ để kéo trọng tâm khỏi bụng nàng, đặt lại vào đôi tay nàng.

Cùng ngày, nhà họ Trần xảy ra chuyện. Không lớn, cũng không ồn ào. Chỉ là vụ nợ cũ bị chủ nợ tìm tới vừa đúng lúc lại đúng chỗ. Người trong thôn bỗng bận rộn xem náo nhiệt, chẳng còn hơi sức để bới móc chuyện người khác.

Lý Trầm Khanh ngồi trong phòng trọ, nghe từng việc được báo lại. Hắn không cười, cũng không tỏ vẻ hài lòng. Chỉ hỏi một câu:

- Nàng thế nào?

- Vẫn may vá như thường. Hôm nay có thêm khách.

- Ăn uống?

- Đã dùng hết bát cháo.

Hắn khẽ gật đầu.

Đêm xuống, một gói thuốc an thai được đưa đến nhà thầy lang trong thôn, kèm theo lời nhắn: “Tự ông biết dùng thế nào.” Không đề tên, không lưu lại dấu vết.

Mấy ngày sau, lời đồn trong thôn dần đổi vị. Người ta bắt đầu nói:

- Con bé ấy giỏi giang.

- Có tay nghề thì ở đâu cũng sống được.

- Gia đình nó hiền lành, chắc cũng có nỗi khó nói.

A Nịnh không hề biết vì sao gió đổi chiều. Nàng chỉ thấy dạo này khách đến đều hơn, ánh nhìn bớt soi mói, mẹ nàng đi chợ cũng không còn về với gánh nhẹ mà lưng nặng.

Còn Lý Trầm Khanh thì vẫn ở trong bóng tối.

Hắn không cần nàng biết, cũng không cần ai nhớ.

Chỉ cần nàng và đứa trẻ ấy, được yên ổn.

Thế nhưng cha nàng là người đầu tiên nhận ra.

Không phải vì lời đồn lắng xuống, mà vì cách nó lắng xuống. Trong thôn, chuyện miệng người vốn không dễ đổi chiều. Một khi đã lan, thường phải có va chạm cãi vã, hoặc ai đó chịu tiếng xấu. Đằng này, mọi thứ lại lặng lẽ rẽ sang hướng khác.

Ông để ý từ chuyện nhỏ.

Chủ nợ nhà họ Trần đột ngột biến mất. Trưởng thôn bỗng dưng nói năng chừng mực hơn khi ghé qua nhà. Thầy lang mỗi lần đến đều dặn dò kỹ lưỡng, thuốc thang chưa từng thiếu, tiền lại thu rất nhẹ.

Có những việc, không phải dân thường có thể sắp xếp.

Một buổi chiều, cha nàng ngồi vá lại cái ghế tre trước hiên. Nhìn A Nịnh cúi đầu may vá, dáng người mảnh hơn trước, ông chợt lên tiếng, giọng rất chậm:

- Có người đang giúp con.

A Nịnh khựng tay một nhịp. Kim suýt chạm vào da.

- Cha nói gì?

Ông không nhìn nàng, chỉ tiếp tục buộc dây mây.

- Không phải thôn mình. Cũng không phải người quen. Làm việc kín, biết đường đi nước bước.

Ông dừng lại, cuối cùng mới quay đầu, nhìn thẳng vào nàng.

- Con có biết là ai không?

A Nịnh im lặng rất lâu. Rồi nàng lắc đầu.

- Con không biết.

Câu trả lời ấy là thật.

Cha nàng nhìn nàng thêm một lúc, như muốn tìm dấu vết né tránh hay giấu giếm. Nhưng trong mắt nàng chỉ có mệt mỏi và một tầng tĩnh lặng không còn tuổi trẻ.

Ông thở ra nhẹ một tiếng.

- Không cần biết.

Câu nói rơi xuống, dứt khoát.

- Người ta đã chọn cách đứng sau, tức là không muốn con mang ơn, cũng không muốn con gặp thêm sóng gió.

Ông đứng dậy, phủi tay.

- Con cứ sống cho yên. Cha lo được.

Tối hôm ấy, khi A Nịnh đã ngủ, cha nàng ra trước hiên rất lâu. Gió đêm thổi qua rặng tre, ánh trăng nhạt rơi xuống con đường đất dẫn ra đầu thôn.

Ở khoảng tối xa hơn, có một bóng người đứng dựa vào thân cây.

Hai ánh nhìn không chạm nhau, nhưng tất cả đều hiểu.

Cha nàng quay vào nhà trước.

Bóng người kia cũng lặng lẽ rời đi.

Không một lời xác nhận, không một lần đối mặt. Chỉ có một sự thật đã được mặc nhiên thừa nhận..Có những việc, không cần nói ra cũng đủ nặng để mỗi người tự giữ phần của mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...