🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 36: NGOẠI TRUYỆN: MANG THAI

A Nịnh trở về quê vào cuối thu. Trên vai nàng là bọc vải cũ, bên trong ngoài vài bộ y phục giản đơn còn có một túi bạc nhỏ, được gói kỹ trong lớp vải xanh nhạt. Đó là số bạc nàng tích góp suốt những năm làm nô ở Lý gia, từng đồng đều đổi bằng mồ hôi và nhẫn nhịn.

Nhà tranh bên rặng tre vẫn như xưa. Cha nàng ngồi trước hiên, mái tóc đã bạc thêm vài sợi. Mẹ từ trong bếp bước ra, nhìn thấy nàng thì khựng lại, ánh mắt vừa mừng vừa lo. Đệ đệ nhỏ đứng sau, níu vạt áo mẹ, lén nhìn tỷ tỷ hồi lâu không gặp.

A Nịnh cúi đầu chào cha mẹ, không kể nhiều về những năm tháng đã qua. Chỉ đến tối, khi trong nhà yên ắng, nàng mới lặng lẽ đặt túi bạc lên bàn gỗ cũ, đẩy về phía cha.

- Con còn chút tích góp.

Cha nàng nhìn túi bạc hồi lâu, không hỏi nguồn gốc, chỉ khẽ thở dài. Mẹ đưa tay chạm nhẹ, rồi lại rụt về, như sợ chạm phải điều gì quá nặng. Đệ đệ nhỏ tròn mắt nhìn, chưa hiểu hết ý nghĩa của mấy đồng bạc sáng màu ấy.

Nhờ số bạc đó, mái rơm được thay lại, vách đất trám thêm bùn mới. Trong nhà có thêm chiếc giường gỗ chắc chắn, bếp cũng đỡ gió lùa. Mẹ nàng không còn phải vay gạo cuối tháng, cha cũng bớt những đêm trằn trọc.

Sau khi thu xếp ổn thỏa, A Nịnh mới mở tiệm may nhỏ trước hiên. Bàn gỗ, ghế tre đều mua từ chợ huyện, kim chỉ là thứ nàng quen tay nhất. Tấm bảng gỗ treo lên, chữ khắc không ngay ngắn nhưng rõ ràng: “Nhận may vá.”

Ban đầu, người trong thôn chỉ ghé xem. Về sau thấy tay nghề nàng khéo, đường kim gọn gàng, giá lại phải chăng, khách mới dần đông hơn. A Nịnh làm việc lặng lẽ, không kể chuyện Lý gia, cũng chưa từng nhắc đến những ngày trong phủ.

Buổi tối, cả nhà quây quần bên ngọn đèn dầu. Đệ đệ nhỏ nằm bên cạnh nàng học chữ, cha mẹ nói chuyện vụ mùa. A Nịnh ngồi vá áo, ánh bạc trong kim thoáng lóe rồi tắt, như những tháng năm nàng đã đi qua không cần nhắc lại, nhưng cũng chưa từng mất đi.

Mùa đông năm ấy đến sớm.

A Nịnh thường mệt hơn trước. Buổi sáng vừa cầm kim đã thấy cổ tay nặng nề, mùi khói bếp quen thuộc bỗng khiến nàng buồn nôn. Ban đầu nàng nghĩ chỉ là lao lực sau quãng đường dài trở về quê, cũng không để tâm nhiều.

Cho đến một buổi trưa, đang cúi vá áo cho người trong thôn, mắt nàng bỗng tối sầm. Cây kim rơi xuống đất, cuộn chỉ lăn mấy vòng rồi dừng lại bên chân ghế. Mẹ nàng hoảng hốt đỡ lấy, bàn tay chạm vào cổ tay A Nịnh, giật mình vì mạch đập khác thường.

Thầy lang được mời đến lúc xế chiều. Ông lão bắt mạch rất lâu, nhíu lại rồi lại giãn ra, cuối cùng khẽ ho một tiếng.

- Có tin mừng.

Ba chữ ấy rơi xuống như giọt nước lạnh.

A Nịnh ngồi yên, hai tay đặt trên đầu gối, đầu ngón tay khẽ siết lại. Nàng không hỏi thêm, cũng không phủ nhận. Chỉ có tim đập chậm đi từng nhịp, như thể có thứ gì đó đã được định sẵn từ rất lâu, nay mới lặng lẽ gõ cửa.

Mẹ nàng lặng người, rồi quay đi lau khóe mắt. Cha nàng không nói gì, chỉ chậm rãi đứng dậy ra ngoài hiên, hút hết một điếu thuốc mới quay vào. Đệ đệ nhỏ ngơ ngác nhìn mọi người, không hiểu vì sao trong nhà bỗng im ắng đến vậy.

Đêm đó, A Nịnh nằm quay mặt vào vách đất. Bàn tay đặt lên bụng còn phẳng, cảm giác lại xa lạ mà rõ ràng. Trong bóng tối, nàng nhớ đến những năm tháng ở Lý gia những đêm yên lặng, những khoảnh khắc không lời rồi tất cả nhanh chóng lắng xuống, như mực tan trong nước.

Nàng không khóc.

Chỉ đến sáng hôm sau, khi dậy sớm nhóm bếp, A Nịnh mới nói với mẹ một câu rất khẽ:

- Con giữ được.

Mẹ nàng nhìn nàng thật lâu, rồi gật đầu. Không hỏi cha đứa bé là ai, cũng không trách cứ nửa lời. Chỉ lặng lẽ nấu thêm một bát cháo trứng, đặt trước mặt nàng.

Ngoài sân, gió thổi qua rặng tre, mái rơm xào xạc. Tiệm may nhỏ trước hiên vẫn treo bảng cũ, kim chỉ vẫn nằm yên trong hộp gỗ. Chỉ có từ hôm ấy, mỗi mũi kim A Nịnh đặt xuống đều chậm hơn một chút như thể nàng đang may thêm cho chính số phận mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...