🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 40: NGOẠI TRUYỆN: LẤY LÒNG

Rèm trướng buông thấp, ánh đèn dầu nhuộm gian phòng thành một màu ấm nhạt. A Nịnh vẫn đứng đó, nhưng hơi thở đã không còn đều như trước. Nàng khẽ nói, giọng nhỏ đến mức chính nàng cũng sợ mình sẽ rút lại:

- Ngươi... có thể ở gần hơn một chút.

Lý Trầm Khanh siết chặt bàn tay trong tay áo. Hắn bước tới, chậm rãi, như sợ một bước mạnh cũng khiến nàng quay lưng. Khi hắn đứng phía sau, hơi ấm quen thuộc bao lấy, A Nịnh bất giác nghiêng đầu, để mái tóc chạm vào ngực hắn.

Hắn cúi xuống, môi chạm nhẹ khẽ lướt qua vành tai nàng, thở ra một tiếng rất khẽ:

- Ta nhớ nàng.

Ba chữ ấy không nặng nề, không cầu xin, lại khiến tim A Nịnh run lên. Nàng quay người, lần đầu tiên đối diện hắn trong khoảng cách gần đến vậy. Ánh mắt Lý Trầm Khanh tối lại, nhưng vẫn dịu, như đang nén một cơn sóng lớn chỉ để chờ nàng cho phép.

A Nịnh giơ tay, đầu ngón tay chạm vào vạt áo hắn, nắm lấy rất nhẹ, như sợ vỡ:

- Chỉ... thế này thôi.

Hắn gật đầu, cúi xuống để trán chạm trán nàng. Không hôn, không chiếm đoạt, chỉ để hơi thở quấn lấy nhau. Bàn tay hắn đặt lên lưng nàng, vuốt chậm, đều, mang theo sự nhẫn nại hiếm hoi.

A Nịnh khẽ tựa vào ngực hắn. Trong khoảnh khắc đó, mọi nghi ngờ chưa tan, nhưng trái tim nàng đã thôi khép chặt. Cái ôm ấy mềm đến mức khiến người ta quên mất mình từng đau, lại sâu đến mức không ai dám xem nhẹ.

Giữa lặng im, Lý Trầm Khanh khẽ thì thầm, như lời hứa chỉ dành cho hai người:

- Ta sẽ đợi. Bao lâu cũng được.

A Nịnh không đáp, chỉ khẽ siết tay áo hắn thêm một chút. Nhưng chừng ấy thôi, đã là câu trả lời rồi.

_____bmnsm____

Nhà A Nịnh chỉ là một gian nhà tranh tường đất đã ngả màu, mái rơm mỗi mùa mưa lại phải vá thêm vài chỗ. Gió luồn qua khe cửa, mang theo mùi khói bếp và mùi đất ẩm rất quen.

Lý Trầm Khanh nữa bước chân tới, đã dừng lại rất lâu trước cổng tre thấp. Hắn không bước thẳng vào, chỉ lặng lẽ chỉnh lại y phục, tháo ngọc bội bên hông, để lại trên xe ngựa. Khi bước qua ngưỡng cửa, hắn cúi người thật thấp, thấp đến mức không ai dám nói hắn chỉ làm cho có.

Cha A Nịnh đang chẻ củi ngoài hiên. Thấy khách đến, ông chống rìu đứng dậy, ánh mắt không né tránh, cũng không khách sáo. Lý Trầm Khanh chủ động tiến lên, hai tay đỡ lấy bó củi:

- Để ta.

Một câu ấy khiến cha nàng hơi sững. Người quen được hầu hạ, nay lại cúi lưng làm việc nặng trong sân đất, mồ hôi dính lên trán cũng không một lời than. Ông không ngăn, chỉ lặng lẽ quan sát xem hắn làm có quen tay không, có thật lòng không.

Trong bếp, mẫu thân A Nịnh đang nhóm lửa. Lý Trầm Khanh không đứng nhìn, mà xắn tay áo, ngồi xuống thổi bếp. Khói cay làm hắn ho khẽ, mắt đỏ lên, dáng vẻ lúng túng ấy lại khiến gian bếp tranh trở nên chật chội mà ấm hơn.

- Ngài quen chỗ cao sang, nơi này e là khó chịu.

Bà nói.

Hắn lắc đầu, giọng trầm xuống:

- Nơi nàng lớn lên, ta không dám chê.

Bữa cơm chỉ có canh rau dại, bát cà muối và chút cháo loãng. Lý Trầm Khanh ăn rất chậm, rất sạch, không để thừa một hạt. Khi đệ đệ A Nịnh nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét, hắn chỉ cười nhẹ, gắp thêm cho đứa nhỏ miếng rau:

- Ăn nhiều vào, mới có sức.

Sau bữa cơm, mái tranh dột nước ở góc nhà. Lý Trầm Khanh không nói gì, mượn thang, tự tay leo lên mái, thay rơm, buộc dây. Bùn đất dính đầy vạt áo, nhưng hắn không để ý.

A Nịnh đứng dưới hiên, tim chợt thắt lại.

Nàng hiểu rõ trong gian nhà tranh này, không có thứ gì để hắn lấy lòng bằng tiền bạc hay quyền thế. Mỗi cái cúi đầu, mỗi vết bẩn trên tay áo, đều là thứ không thể giả.

Đêm xuống, cha nàng châm đèn dầu, lần đầu tiên chủ động nói:

- Nhà nghèo, không giữ được người lòng dạ hẹp hòi.

Lý Trầm Khanh đáp, không chút do dự:

- Ta chỉ sợ mình không đủ tốt để ở lại.

Ngoài kia gió thổi qua mái rơm xào xạc. Trong căn nhà tranh đơn sơ ấy, lòng người lần đầu tiên chậm rãi mềm đi không vì lời hứa lớn lao, mà vì một kẻ chịu cúi mình bước vào cuộc sống nghèo khó của người khác, bằng tất cả sự thành tâm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...