🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 39: NGOẠI TRUYỆN: KHOẢNG CÁCH

Cha nàng không tìm người kia.

Ông cũng không hỏi thôn trên xóm dưới. Nhưng từ đêm nhìn thấy bóng người đứng xa dưới rặng tre, ông đã hiểu: có những ranh giới, nếu không nói ra, sẽ bị vượt qua.

Sáng hôm sau, ông dậy sớm hơn thường lệ. Trước khi ra đồng, ông treo thêm một tấm mành tre trước hiên tiệm may. Không che kín, chỉ vừa đủ ngăn tầm nhìn từ ngoài đường.

Đến trưa, có người lạ ghé thôn. Không vào nhà, chỉ đứng hỏi chuyện trưởng thôn rất lâu. Khi người ấy rời đi, cha nàng chủ động sang, nói một câu rất bình thản:

- Nhà tôi không bán đất. Cũng không gả con.

Trưởng thôn sững lại, rồi gật đầu, không hỏi thêm.

Chiều đến, thầy lang quay lại đưa thuốc. Cha nàng nhận thuốc xong, đặt thêm tiền lên bàn, nói nhỏ:

- Thuốc này, chỉ coi như tình làng nghĩa xóm. Không cần nhắc đến người khác.

Thầy lang liếc nhìn ông, hiểu ý, lặng lẽ cất tiền.

Đêm xuống, cha nàng đốt một cây đèn dầu đặt ngoài hiên, không thắp trong nhà. Ánh sáng mờ nhưng đủ để soi rõ ranh giới giữa trong và ngoài.

Ở đầu thôn, Lý Trầm Khanh đứng nhìn.

Hắn nhìn thấy tấm mành tre mới treo, nhìn thấy ngọn đèn đặt lệch ngoài hiên. Những dấu hiệu nhỏ, nhưng không hề ngẫu nhiên.

Hắn hiểu.

Đó không phải lời mời. Mà là một lời nói không thành tiếng:

" Giúp thì cứ giúp. Nhưng đừng bước qua cửa "

Lý Trầm Khanh đứng rất lâu. Rồi hắn quay đi, dặn người theo dõi:

- Giữ khoảng cách. Không cần báo những chuyện trong nhà nữa.

Đêm đó, gió thổi qua rặng tre, tấm mành tre khẽ lay nhưng không bị vén lên.

Bên trong, A Nịnh ngủ yên.

Bên ngoài, ranh giới đã được đặt xuống không bằng lời, mà bằng lựa chọn của hai người đàn ông đứng ở hai đầu số phận nàng.

Biến cố đến vào một đêm mưa.

Gió lớn quật nghiêng rặng tre, mái rơm nhà tranh bị tốc một mảng. Nước mưa tạt vào trong, nền đất nhanh chóng nhão ra. A Nịnh đang ngủ bỗng choàng tỉnh vì cơn đau thắt nơi bụng, đau không dữ dội nhưng kéo dài, từng đợt một, khiến nàng toát mồ hôi lạnh.

Mẹ nàng hoảng hốt gọi cha. Đệ đệ nhỏ khóc nấc vì sợ.

Cha nàng khoác áo chạy ra ngoài mưa, nhưng con đường đất đã sụt, xe không thể vào, thầy lang lại ở tận thôn bên. Ông đứng giữa mưa, trong lòng hiểu rất rõ...đêm nay, sức người không đủ.

Ở đầu thôn, người được phái dõi theo đã phát hiện bất thường. Chỉ trong chốc lát, tin được đưa tới chỗ Lý Trầm Khanh.

Hắn không hỏi, hắn chỉ nói một câu:

- Dẫn đường.

Xe dừng trước nhà tranh khi mưa vẫn chưa ngớt. Lý Trầm Khanh bước xuống, không che mặt, cũng không tránh né. Ánh đèn dầu ngoài hiên hắt lên, soi rõ người đến không phải khách qua đường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...