Chương 42: NGOẠI TRUYỆN: HUYÊN NHI × HỘ VỆ [H NẶNG]
Hưu thư được đưa đến viện vào một buổi sáng rất sớm.
Không có người truyền lời, cũng không có tiếng gọi. Chỉ là một nha hoàn đặt phong thư lên bàn trà, khẽ nói một câu “Lão gia dặn”, rồi lùi ra ngoài.
Huyên Nhi đang chải tóc.
Chiếc lược gỗ trong tay nàng dừng lại giữa chừng, nhưng nàng không quay đầu. Phải một lúc sau, nàng mới đứng dậy, đi đến bên bàn. Phong thư mỏng, giấy trắng, nét chữ quen thuộc, quen đến mức không cần mở ra cũng biết nội dung.
Nàng mở rất chậm.
Không phải vì sợ, mà vì trong lòng đã trống rỗng đến mức không còn gì để chờ đợi.
Hưu thư viết rất gọn. Không trách cứ, không liệt kê lỗi lầm. Chỉ nói nàng “thân thể bất an, tâm trí không ổn, khó giữ lễ nghi trong phủ”, nên cho hồi gia dưỡng bệnh. Cuối thư là chữ ký của Lý Trầm Khanh, mực khô, nét bút dứt khoát.
Huyên Nhi đọc xong, gấp thư lại, đặt xuống bàn.
Kỳ lạ thay, nàng không run.
Nàng chỉ cảm thấy một loại mệt mỏi rất quen giống như cuối cùng cũng đi đến đoạn kết của một việc đã kéo dài quá lâu.
Ngoài viện, tiếng bước chân vang lên. Lần này không phải hộ vệ quen thuộc, mà là quản sự. Hắn đứng ngoài cửa, không bước vào, chỉ nói:
- Xe đã chuẩn bị xong. Người chỉ mang theo đồ dùng cá nhân. Lão gia đã chuẩn bị cho người mọi thứ trên xe xem như quà đáp trả.
"Đáp trả" hai chữ ấy khiến Huyên Nhi khẽ cong môi cười, nhưng nụ cười rất nhạt.
Nàng chỉ quay vào trong, mở hòm gỗ. Bên trong không nhiều đồ quý giá vài bộ y phục cũ, một chiếc trâm bạc đơn giản, và một cuốn sách đã sờn mép. Nàng nhìn lướt qua, rồi chỉ lấy hai bộ y phục và chiếc trâm.
Khi tay chạm vào cuốn sách, nàng khựng lại.
Đó là cuốn nàng từng cầm những buổi chiều mưa, khi ngoài hành lang có một bóng người đứng lặng lẽ. Nàng khép hòm lại, mang theo.
Ra đến cổng phủ, Huyên Nhi mới nhìn thấy Lý Trầm Khanh.
Hắn đứng dưới bậc thềm, áo bào chỉnh tề, sắc mặt bình thản như đang tiễn một vị khách không quan trọng. Ánh mắt hắn lướt qua nàng rất nhanh, không dừng lại cũng không nói một lời.
Huyên Nhi cúi người hành lễ, đúng chuẩn mực của một thị thiếp bị hưu. Động tác gọn gàng, không thừa không thiếu. Khi nàng đứng thẳng dậy, ánh mắt họ thoáng chạm nhau.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng nhận ra một điều khiến lòng mình lạnh hẳn.
Hắn không hề tò mò nàng có đau hay không.
Đối với hắn, nàng đã là một quyết định hoàn tất.
Nàng không nói gì thêm, quay người bước lên xe. Màn xe buông xuống, cắt đứt toàn bộ tầm nhìn. Khi bánh xe lăn đi, nàng mới khẽ nhắm mắt lại. Chỉ đặt tay lên ngực, nơi từng vì một ánh nhìn mà chao động.
Xe rời khỏi Lý phủ rất nhanh. Đến khi ngoái đầu nhìn lại, cổng phủ đã khuất sau rặng cây. Huyên Nhi ngồi thẳng lưng, ánh mắt nhìn về phía trước, như thể đang tự nhắc mình:
Đọc gì tiếp theo?
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 19 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bình luận