Chương 8: TRỪNG PHẠT
A Nịnh bị gọi đến thư phòng vào giờ ngọ.
Không phải để hầu trà, cũng không phải quét dọn. Là để đo y phục cho Lý Trầm Khanh.
Khi nghe phân phó, tim nàng đã lạnh đi một nửa. Nhưng nàng không có quyền từ chối. Đến lúc bước vào phòng, hai chân A Nịnh run đến mức phải dừng lại một nhịp trước ngưỡng cửa.
Lý Trầm Khanh đứng quay lưng về phía nàng.
Hắn mặc y phục đơn sắc, thân hình cao lớn đứng trước cửa sổ, ánh sáng chiếu nghiêng xuống làm gương mặt càng thêm lạnh lẽo. Từ đầu đến cuối, hắn không quay lại nhìn nàng.
- Lại đây.
Giọng hắn thấp, ngắn gọn.
A Nịnh cúi đầu bước tới, tay cầm thước đo run rẩy. Khi nàng tiến gần, mùi hương trầm quen thuộc khiến ngực nàng nghẹn lại ký ức đêm đó trào lên như thủy triều.
Nàng cố ép mình bình tĩnh. Đo vai, ngực, tay áo.
Khoảng cách quá gần khiến nàng gần như không thở nổi. Đến khi đo vòng eo, tay nàng run lên, thước trượt xuống một chút.
- Xin… xin lỗi lão gia…
Nàng hoảng hốt, vội cúi đầu. Lý Trầm Khanh vẫn im lặng. Quá im lặng.
A Nịnh nuốt nước bọt, lùi lại nửa bước, trong đầu chợt nhớ đến lời lão ma ma hôm trước về phu nhân cũ đã rời khỏi Lý gia trong đêm mưa năm ấy. Không hiểu vì sao, lời nói lại vượt khỏi suy nghĩ.
- Trước kia… phu nhân… cũng từng đo y phục cho ngài sao…?
Vừa dứt lời, không khí trong phòng đóng băng.
Trong khoảnh khắc ấy, A Nịnh biết mình đã phạm phải điều cấm kỵ.
Lý Trầm Khanh quay người lại. Rất chậm.
Ánh mắt hắn tối sầm, như vực sâu không đáy. Chỉ một cái nhìn thôi đã khiến đầu gối A Nịnh mềm nhũn.
- Ngươi vừa nói gì?
Giọng hắn trầm xuống, lạnh đến thấu xương.
A Nịnh quỳ sụp xuống.
- Nô… nô tỳ lỡ lời… xin lão gia trách phạt…
Nhưng hắn không cho nàng tránh. Lý Trầm Khanh bước tới, một tay nắm chặt cổ nàng, siết đến đau buốt.
- Không ai trong Lý gia được phép nhắc đến cái tên đó.
Hắn gằn từng chữ.
- Ngươi lấy tư cách gì?
A Nịnh đau đến bật khóc.
- Nô tỳ chỉ… chỉ là nghe người khác nói…
- Câm miệng!
Tiếng quát vang lên như sấm nổ trong phòng kín. Lý Trầm Khanh cúi sát xuống, ánh mắt dữ dội như muốn xé nát nàng.
- Ngươi tưởng mình giống nàng thì có quyền nhắc đến nàng?
- Ngươi chỉ là một nha hoàn. Một kẻ không nên tồn tại trong ký ức của ta.
Hắn buông tay ra đột ngột. A Nịnh ngã ngồi xuống đất, cổ nàng đỏ bầm, toàn thân run rẩy.
- Cút. Trước khi ta đổi ý.
Bình luận