🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 7: BẠCH THIÊN PHI

Trời gần sáng.

Men rượu trong người Lý Trầm Khanh tan dần, để lại cơn đau nhức nặng nề nơi thái dương. Hắn mở mắt, tầm nhìn mờ mịt một lúc lâu mới dần rõ lại.

Trần nhà xa lạ. Không phải tịnh thất của hắn.

Hắn khẽ động người rồi khựng lại, thứ nóng bỏng còn đang trong thân thể ấm áp.

Bên cạnh, A Nịnh nằm co quắp, thân thể run rẩy như con thú nhỏ bị thương. Mái tóc nàng rối bời, cổ áo xộc xệch, dấu vết hỗn loạn còn chưa kịp che giấu. Đôi mắt nàng mở to, nhưng không hề có tiêu cự, giống như đã thức trắng cả đêm.

Lý Trầm Khanh nhìn nàng. Không nói cũng không động, chỉ nhìn chằm chằm.

Ánh mắt ấy không còn men rượu, cũng không còn điên loạn mà là thứ tỉnh táo đáng sợ, như đang từng chút một xâu chuỗi lại ký ức đêm qua. Hắn nhớ mơ hồ…cửa phòng, giường. Tiếng khóc bị nghẹn lại. Và cái tên “Thiên Phi” lặp đi lặp lại trong miệng mình.

Cổ họng Lý Trầm Khanh khẽ động. Nhưng hắn không mở miệng xin lỗi cũng không hỏi han. Thậm chí không chạm vào nàng thêm lần nào nữa.

A Nịnh nhận ra ánh mắt ấy, cả người nàng cứng đờ. Nàng sợ. Không phải sợ hắn tiếp tục mà sợ cái nhìn kia, lạnh lẽo như đang đóng dấu lên số phận nàng.

Rất lâu sau, Lý Trầm Khanh đứng dậy. Hắn chỉnh lại áo ngoài, từng động tác chậm rãi, quy củ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trước khi rời đi, hắn dừng lại một nhịp, quay đầu nhìn A Nịnh lần cuối. Ánh mắt ấy sâu và tối. Không hối hận, không thương xót.

Chỉ có một thứ duy nhất xác nhận. Như thể hắn đã nhìn rõ nàng thật sự rất giống người kia.

Cửa mở ra rồi đóng lại.

Tiếng bước chân xa dần trên hành lang lạnh lẽo. A Nịnh vẫn nằm đó, không nhúc nhích.

Chỉ đến khi ánh sáng ban mai lọt qua khe cửa sổ, nàng mới chậm rãi co người lại, hai tay ôm chặt lấy thân thể mình, cắn môi đến bật máu nhưng không dám khóc thành tiếng.

Nàng biết. Đêm qua không phải là kết thúc.

Mà là khởi đầu của một bi kịch còn dài hơn rất nhiều.

________bmnsm____

Chuyện về Bạch Thiên Phi không phải ai cũng dám nhắc.

Nhưng trong Lý phủ, chỉ cần đêm xuống, những nha hoàn già vẫn thì thầm với nhau bằng giọng thấp đến mức gần như gió thổi.

A Nịnh nghe được vào một buổi trưa mưa. Nàng đang quỳ giặt y phục sau viện thì lão ma ma trông kho củi ngồi bên cạnh thở dài, như thể không kìm được nữa.

- Ngươi biết vì sao trong phủ này… không ai dám nhắc đến phu nhân cũ không?

A Nịnh cúi đầu, tay run lên, nhưng vẫn lắc nhẹ.

Lão ma ma nhìn quanh một vòng, rồi hạ giọng:

- Bạch Thiên Phi không chết.

Câu nói ấy khiến tim A Nịnh như bị bóp chặt.

- Năm đó, khi đại công tử Lý Thừa Phong mới năm tuổi, nhị tiểu thư Lý Uyển còn chưa đầy ba… phu nhân đã tự mình rời khỏi Lý gia.

A Nịnh ngẩng đầu lên.

- Bỏ đi…?

- Phải.

Lão ma ma cười khổ.

- Không mang theo của cải, không dẫn theo con cái. Một đêm mưa giống hệt hôm nay, nàng cởi bỏ trâm ngọc, đặt hôn thư lên bàn, rồi đi thẳng ra khỏi cổng chính.

A Nịnh cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

- Vậy lão gia…

- Lão gia phát điên suốt nửa năm.

Giọng lão ma ma trầm xuống.

- Hắn cho phong tỏa cả thành, lùng sục từng con đường. Nhưng không tìm được. Sau đó…

Lão dừng lại một chút.

- Sau đó trong phủ không còn phu nhân nữa. Chỉ còn tiểu thiếp, thông phòng… hết người này đến người khác.

A Nịnh bỗng hiểu ra. Không phải vì Lý Trầm Khanh háo sắc. Mà vì không ai trong số họ là "nàng".

Lão ma ma nhìn A Nịnh, ánh mắt phức tạp.

- Bạch Thiên Phi rất giống ngươi.

Câu nói ấy như nhát dao cắm thẳng vào tim.

- Không phải giống dung mạo. Là ánh mắt.

A Nịnh không dám hỏi thêm. Nhưng trong đầu nàng, một hình ảnh dần hiện ra:

Một nữ nhân mặc y phục trắng, đứng trước cổng Lý gia, phía sau là hai đứa trẻ còn quá nhỏ để hiểu chuyện, phía trước là bóng đêm vô tận. Và một nam nhân Lý Trầm Khanh đứng trong phủ, không kịp giữ lại.

Đêm đó, A Nịnh mơ thấy một giấc mơ kỳ lạ.

Trong mơ, có người đứng sau lưng nàng, khẽ thì thầm:

- Ta bỏ đi… vì nếu ở lại, người bị hủy hoại sẽ không chỉ là ta.

A Nịnh giật mình tỉnh dậy. Trán ướt đẫm mồ hôi. Ngoài cửa, hành lang Lý phủ yên tĩnh đến đáng sợ như thể người rời đi năm xưa chưa từng thật sự rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...