🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 6: CHIẾM ĐOẠT

Đêm xuống rất sâu.

Trong thư phòng chỉ còn một ngọn đèn dầu leo lét. Lý Trầm Khanh ngồi một mình trước án, không phê duyệt công văn, cũng không đọc sách. Trên bàn chỉ có một vò rượu đã mở nắp, mùi men nhàn nhạt lan ra trong không khí tĩnh lặng.

Hắn đưa tay mở ngăn kéo dưới án thư. Bức tranh được cuộn cẩn thận, lớp lụa bảo vệ đã sờn theo năm tháng. Lý Trầm Khanh đặt chén rượu sang một bên, chậm rãi trải tranh ra.

Dung nhan trong tranh vẫn như thuở nào.

Nữ tử mặc y phục nhã sắc, hàng mi rủ xuống, khóe môi không cười cũng không buồn, chỉ mang theo một vẻ tĩnh lặng khiến người ta không dám chạm vào. Ánh mắt nàng nhìn nghiêng, như đang lắng nghe điều gì đó rất xa.

Phu nhân của hắn...Bạch Thiên Phi.

Lý Trầm Khanh rót rượu, nâng chén lên uống cạn một hơi. Men rượu nóng rực trôi xuống cổ họng, nhưng lòng hắn vẫn lạnh đến trống rỗng.

- Nàng đi rồi…

Hắn khẽ nói, giọng thấp đến mức gần như tan vào bóng đêm.

- Một lời cũng không để lại.

Hắn nhìn bức tranh rất lâu, lâu đến mức ánh đèn lay động khiến gương mặt trong tranh như sắp chuyển động. Trong khoảnh khắc ấy, mùi hương hoa chanh nhạt nhòa dường như lại thoảng qua.

Giống hệt mùi hương vương trên tay áo hôm đó. Giống hệt mùi hương trong giấc mộng đêm qua.

Lý Trầm Khanh khẽ nhíu mày, rót thêm rượu. Chén thứ hai, rồi chén thứ ba. Men rượu dần làm mờ lý trí, nhưng ký ức thì lại càng rõ ràng hơn.

Hắn nhớ dáng người quay lưng rời đi trong mộng. Nhớ cảm giác không kịp nắm giữ. Nhớ sự im lặng đến tàn nhẫn của một cuộc chia ly không lời.

- Vì sao…

Hắn khẽ hỏi bức tranh, giọng nói khàn đi.

- Vì sao không từ mà biệt?

Không ai trả lời. Trong căn phòng chỉ còn tiếng rượu khẽ lay trong vò, và ánh mắt Lý Trầm Khanh dừng lại nơi dung nhan quen thuộc kia, mang theo một nỗi hoang mang mà suốt bao năm qua hắn chưa từng thừa nhận.

Ngoài hiên, gió đêm thổi qua, mang theo mùi cỏ ẩm và hoa dại. Rất nhạt. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, hắn lại ngỡ như mình ngửi thấy hương hoa chanh.

_________bmnsm_____

Cửa phòng đóng sầm lại.

Âm thanh ấy như nhát dao cắt đứt con đường lui cuối cùng của A Nịnh. Nàng hoảng loạn vùng dậy, vừa mở miệng định gọi người thì cổ tay đã bị siết chặt. Lý Trầm Khanh đè nàng xuống giường, sức lực của một nam nhân trưởng thành mang theo hơi rượu nặng nề, áp xuống khiến nàng gần như không thở nổi.

- Lão gia… không… xin ngài…

Giọng A Nịnh run rẩy, vỡ vụn. Nhưng hắn không nghe thấy. Hoặc nói đúng hơn hắn không muốn nghe. Y phục của A Nịnh bị xé rách một cách thô bạo.

Đôi mắt Lý Trầm Khanh đỏ ngầu, ánh nhìn xuyên qua khuôn mặt nàng, như thể đang nhìn một người khác đứng sau đó. Bàn tay hắn run rẩy, vừa thô bạo vừa do dự, như đang cố níu lấy một ảo ảnh sắp tan.

- Thiên Phi…

Hắn cúi sát xuống, giọng khàn đến đáng sợ.

- Sao nàng lại gầy thế này…

Tay của hắn chạm vào eo nhỏ của nàng sờ soạng. A Nịnh bật khóc. Nàng dẫy dụa, dùng hết sức đẩy hắn ra, móng tay cào lên cánh tay kia đến rớm máu. Nhưng tất cả chỉ như muỗi đốt trâu. Thân thể nàng bị ép chặt xuống đệm, mọi phản kháng đều trở nên vô nghĩa.

- Không phải… ta không phải Thiên Phi...

Nàng lắc đầu liên tục, nước mắt trào ra ướt đẫm tóc mai.

- Ngài nhìn cho rõ đi… ta là A Nịnh…

Cái tên ấy khiến Lý Trầm Khanh khựng lại trong khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng rồi men rượu và ký ức chồng chéo lập tức nuốt chửng lý trí còn sót lại.

- A Nịnh?

Hắn cười khẽ, nụ cười méo mó đến đáng sợ.

- Thiên Phi của ta… nàng nói cái gì vậy?

Hắn ghì chặt nàng hơn và đâm sâu vào tận bên trong, như sợ chỉ cần buông tay ra, người trong lòng sẽ tan biến. A Nịnh khóc không thành tiếng.

Sự giãy giụa dần yếu ớt đi, không phải vì nàng cam chịu, mà vì hiểu rõ không còn đường thoát. Trong căn phòng kín mít này, không ai nghe thấy tiếng cầu cứu của một nha hoàn thấp hèn.

Chỉ có tiếng thì thầm lặp đi lặp lại, như lời nguyền không thể phá:

- Thiên Phi… đừng rời ta nữa…

Đến khi mọi thứ lắng xuống, men rượu cuối cùng cũng kéo Lý Trầm Khanh rơi vào giấc ngủ mê man.

A Nịnh nằm bất động, đôi mắt mở trừng trừng nhìn mái nhà tối đen. Nước mắt chảy ra, thấm ướt gối, nhưng nàng không còn đủ sức để khóc thành tiếng.

Từ đêm nay trở đi, nàng hiểu rất rõ...nỗi đau này sẽ không có ai minh oan. Sự nhục nhã này sẽ không thể nói ra. Và cái tên Thiên Phi sẽ mãi mãi là bóng ma đè nặng lên cuộc đời nàng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...