Chương 5: THỪA NHẬN
Buổi trưa, phòng giặt vắng người hơn thường ngày. A Nịnh ôm chậu vải đã giặt xong, cúi đầu bước nhanh qua hành lang hẹp, chỉ mong sớm quay về góc quen thuộc của mình.
Nàng không ngờ, vừa rẽ qua khúc ngoặt thì một bóng người cao lớn đã đứng sẵn ở đó.
A Nịnh giật mình, bước chân khựng lại. Chậu vải trong tay suýt nữa trượt xuống, nước còn đọng rơi lách tách trên nền đá.
Là Lý Trầm Khanh.
Trong khoảnh khắc ấy, máu trong người nàng như đông cứng. Tim đập mạnh đến mức nàng tưởng đối phương cũng có thể nghe thấy.
Nàng vội cúi đầu thật thấp, theo lễ tránh sang một bên, giọng run đến mức gần như không thành tiếng:
- Nô tỳ… nô tỳ xin tránh đường.
Nàng vừa định lách qua, cổ tay bỗng bị nắm lại. Không mạnh, nhưng đủ để khiến nàng khựng hẳn.
A Nịnh hốt hoảng, cả người cứng đờ. Đầu ngón tay hắn chạm vào da nàng, lạnh mà chắc, như một sợi dây vô hình kéo nàng trở lại nơi nàng đã cố trốn tránh bấy lâu.
- Khoan đã.
Giọng Lý Trầm Khanh trầm thấp vang lên phía sau, không cao giọng, cũng không mang theo tức giận, nhưng lại khiến lưng nàng lạnh buốt.
A Nịnh không dám quay đầu, chỉ biết cúi thấp hơn nữa, tay còn lại vô thức siết chặt vạt áo. Hương xà phòng loãng trên y phục nàng hòa cùng mùi nắng và nước giặt, thoang thoảng trong không khí.
Lý Trầm Khanh nhìn bóng lưng run rẩy trước mắt, ánh mắt dừng lại nơi cổ tay mảnh khảnh đang bị mình giữ lấy. Hắn hơi khựng, như chợt nhận ra hành động của bản thân, ngón tay vô thức nới lỏng ra một chút.
Chỉ trong khoảnh khắc rất ngắn ấy, một mùi hương quen thuộc lại thoảng qua.
Hương hoa chanh.
Giống hệt mùi hương còn vương trên tay áo hắn sáng nay.
Ánh mắt Lý Trầm Khanh trầm xuống. Hắn không hỏi ngay, chỉ chậm rãi buông tay ra, giọng nói thấp hơn lúc trước:
- Ngươi… là người khâu áo cho ta?
A Nịnh khẽ run lên. Nàng biết, dù có trốn tránh thế nào, khoảnh khắc này cuối cùng cũng đã đến.
A Nịnh cúi đầu thật thấp, hàng mi run lên, trong đầu trống rỗng một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình.
- Dạ… là nô tỳ.
Hai chữ vừa thốt ra, tim nàng như rơi xuống đáy vực. Nàng không dám ngẩng đầu, chỉ siết chặt hai tay vào nhau, đầu ngón tay trắng bệch.
- Nô tỳ… chỉ làm theo phân phó của tiểu thư Uyển. Áo người sờn chỉ, nô tỳ thấy có thể khâu lại được nên… nên mới cả gan nhận việc. Nếu có chỗ nào không ổn, nô tỳ xin chịu phạt.
Lời nói dồn dập, vừa như giải thích, vừa như tự thú. Mỗi câu nói ra đều mang theo sự sợ hãi bị phát giác, bị trách phạt, thậm chí bị đuổi khỏi nơi nàng vừa tìm được chút yên ổn.
Không gian giữa hai người bỗng lặng đi. Lý Trầm Khanh nhìn nàng rất lâu.
Nha hoàn trước mặt hắn gầy gò, y phục giản dị, cổ tay vừa rồi bị hắn nắm lấy vẫn còn hơi run. Nàng cúi đầu, dáng vẻ thu mình ấy khiến người ta không khỏi sinh ra cảm giác… quen thuộc đến khó chịu.
- Vì sao là ngươi?
Hắn hỏi, giọng trầm xuống.
A Nịnh khẽ cắn môi, một lúc sau mới đáp:
- Nô tỳ… chỉ biết chút kim chỉ từ mẫu thân. Không dám nhận là tay nghề. Chỉ mong khâu cho chắc, cho người mặc thoải mái.
Nàng nói rất khẽ, nhưng từng chữ lại rõ ràng.
Lý Trầm Khanh chậm rãi thu ánh mắt về, bàn tay đặt sau lưng, đầu ngón tay vô thức khẽ co lại, như vẫn còn vương cảm giác nơi cổ tay mảnh khảnh kia.
Hắn không nói gì thêm. Chỉ là trong khoảnh khắc quay người rời đi, mùi hương hoa chanh nhạt nhòa từ y phục nàng lại thoảng qua lần nữa, len lỏi vào hơi thở hắn.
Lý Trầm Khanh bước chậm hơn một nhịp. Còn A Nịnh đứng nguyên tại chỗ, đến khi bóng lưng hắn khuất hẳn nơi hành lang, nàng mới dám thở ra một hơi run rẩy, lưng áo đã ướt mồ hôi tự lúc nào.
Nàng biết rõ từ khoảnh khắc thừa nhận ấy, nàng đã không còn đứng ngoài tầm mắt của Lý Trầm Khanh được nữa.
Bình luận