🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 4: HƯƠNG HOA CHANH

Khi chiếc áo được đưa tới, Lý Trầm Khanh chỉ liếc qua một lần rồi khoác lên người, động tác quen thuộc như bao lần trước. Vải áo ôm vừa vặn, không siết, cũng không dư thừa, cử động tay áo nhẹ nhàng hơn hẳn.

Hắn hơi khựng lại.

Không phải vì đường khâu, cũng chẳng phải vì kích thước, mà là trong khoảnh khắc cúi đầu chỉnh lại cổ tay áo, một mùi hương rất nhạt chợt thoảng qua đầu mũi.

Hương hoa chanh.

Không nồng, không gắt, chỉ thanh mát như gió sớm, mỏng đến mức nếu không chú ý thì sẽ tan biến ngay. Lý Trầm Khanh thoáng nhíu mày, vô thức kéo vạt áo lại gần hơn một chút, như để xác nhận xem cảm giác ấy có thật hay không.

Rõ ràng là mùi hương xa lạ... hắn chưa từng dùng hương liệu kiểu này. Thế nhưng lại quen đến lạ kỳ, như từng xuất hiện đâu đó trong ký ức đã phủ bụi, chỉ cần chạm khẽ là lay động.

Trong đầu hắn chợt lóe lên một hình ảnh mơ hồ, ánh nắng nhạt qua khe cửa, thềm nhà cũ, y phục vương vãi… rồi tất cả nhanh chóng tan đi trước khi kịp nắm giữ.

Lý Trầm Khanh đứng yên một lúc lâu, bàn tay đặt nơi tay áo bất giác siết lại. Cuối cùng, hắn chỉ thở ra một hơi rất khẽ, tự cười nhạt trong lòng.

- Chỉ là mùi vải mới thôi.

Hắn quay người rời khỏi phòng, mang theo hương hoa chanh vẫn lặng lẽ vương nơi tay áo thứ cảm giác quen thuộc đến mức khiến hắn, dù không muốn thừa nhận, cũng không thể xua đi.

Đêm đó, Lý Trầm Khanh rất lâu mới chìm vào giấc ngủ. Hương hoa chanh trên tay áo dường như vẫn chưa tan, len lỏi vào từng hơi thở, khiến tâm trí hắn rối loạn không yên. Khi ý thức dần mờ đi, hắn bước vào một giấc mộng quen mà lạ.

Trong mộng, Lý gia yên tĩnh đến kỳ lạ. Ánh đèn trong hành lang nhạt dần, gió khẽ lay rèm cửa, mang theo mùi hương thanh mát thoang thoảng.

Hắn đứng giữa sân, nhìn thấy một bóng người nữ tử ở đầu kia...thân ảnh mảnh mai, y phục nhã nhặn, mái tóc đen buông dài sau lưng.

Là phu nhân của hắn.

Nàng quay lưng về phía hắn, đứng rất gần, nhưng lại như cách xa cả một đời người. Lý Trầm Khanh mở miệng gọi, song cổ họng khô khốc, không phát ra được tiếng.

Nữ tử kia chậm rãi bước đi.

Không vội vàng, cũng không ngoảnh đầu lại.

Từng bước chân nhẹ như gió, nhưng mỗi bước đều khiến lòng hắn trĩu nặng. Hắn muốn tiến lên, muốn giữ nàng lại, nhưng hai chân như bị ghì chặt dưới đất, không sao nhúc nhích được.

Hắn nhìn thấy rõ ràng...không có một bức thư từ biệt, không một lời oán trách, cũng chẳng hề quay đầu nhìn lại Lý gia phía sau.

Chỉ là lặng lẽ rời đi, như chưa từng thuộc về nơi này.

Khoảnh khắc nàng bước qua cánh cổng lớn, thân ảnh dần hòa tan vào màn sương nhạt, mùi hương hoa chanh chợt đậm lên trong không khí, rồi tan biến không dấu vết.

- Phi nhi…

Lý Trầm Khanh bật tỉnh.

Trong phòng chỉ còn lại bóng tối và sự tĩnh lặng nặng nề. Hắn ngồi dậy, lòng bàn tay đặt lên ngực, nơi nhịp tim đập hỗn loạn chưa kịp lắng xuống.

Chiếc áo đặt bên giường vẫn còn đó. Hắn vô thức nắm lấy tay áo, hương hoa chanh nhạt nhòa vương nơi đầu ngón tay, khiến lòng hắn bỗng trống rỗng đến lạ.

Phu nhân của hắn năm đó…cũng là như vậy.

Không một lời từ biệt. Không để lại dấu vết.

Chỉ lặng lẽ rời khỏi Lý gia để lại hai đứa con cho hắn... như thể chưa từng tồn tại trong cuộc đời hắn.

Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, sương còn đọng nơi hiên dài, Lý Trầm Khanh đã chỉnh y phục xong xuôi, chuẩn bị rời thư phòng.

Lý Uyển theo hầu bên cạnh, thấy sắc mặt phụ thân vẫn điềm tĩnh như thường, chỉ có ánh mắt trầm hơn một chút.

Khi bước đến hành lang, Lý Trầm Khanh bỗng dừng lại, như nhớ ra điều gì, giọng nói thản nhiên đến mức gần như tùy tiện:

- Áo hôm qua… là con sai người khâu lại sao?

Lý Uyển hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đáp ngay:

- Dạ, là con thấy tay áo người sờn nên cho người sửa lại.

Lý Trầm Khanh “ừ” một tiếng, bước thêm vài bước nữa rồi mới chậm rãi hỏi tiếp, ánh mắt không nhìn nàng:

- Tay nghề cũng không tệ. Người khâu… ở phòng may à?

Câu hỏi nghe như thuận miệng, không mang theo chút dò xét nào, nhưng Lý Uyển vẫn tinh ý nhận ra phụ thân khẽ siết tay áo một cái.

Nàng đáp thật thà:

- Không phải thợ phòng may chính thức. Là một nha hoàn ở phòng giặt, tên là A Nịnh. Con thấy nàng khâu rất cẩn thận nên mới nhờ.

Bước chân của Lý Trầm Khanh thoáng khựng lại trong một nhịp rất ngắn, đến mức nếu không chú ý sẽ không ai nhận ra. Hắn gật đầu, giọng vẫn trầm ổn:

- Ừ.

Chỉ một tiếng đáp gọn gàng, không hỏi thêm nửa lời. Hắn tiếp tục bước đi như chưa từng để tâm đến câu chuyện vừa rồi.

Chỉ có Lý Uyển nhìn theo bóng lưng phụ thân, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất mơ hồ rằng từ chiếc áo tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, có điều gì đó đã lặng lẽ bắt đầu chuyển động.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...