🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 32: XUÂN DƯỢC

A Nịnh đã rời đi.

Không kèn trống, không lời từ biệt. Trong viện chỉ còn lại căn phòng trống trơn, chiếc vòng tay đặt ngay ngắn trên bàn gỗ, lạnh lẽo đến chói mắt.

Lý Trầm Khanh đứng rất lâu trước ngưỡng cửa. Mọi thứ vẫn như cũ, chỉ thiếu một người. Mà chính sự thiếu vắng ấy khiến cả phủ Lý bỗng trở nên xa lạ.

Hắn bỗng nhớ ra, lần cuối cùng nàng nhìn hắn, ánh mắt không oán, không trách chỉ là mệt mỏi đến cùng cực. Lúc ấy hắn tưởng nàng sẽ ở lại.

Giờ mới hiểu, nàng đã rời đi từ khoảnh khắc hắn thốt ra những lời đó. Ngoài sân, gió nổi lên, cuốn rơi một cánh hoa khô. Không ai nhặt.

Sau khi A Nịnh rời đi, Lý Trầm Khanh hạ một mệnh lệnh. Thông phòng bị đưa ra khỏi phủ ngay trong đêm. Thiếp thất cũng bị trả về nhà mẹ đẻ, không một lời giữ lại.

Cả Lý phủ chấn động, nhưng không ai dám hỏi vì sao. Hắn đứng trong chính đường, sắc mặt lạnh đến vô tình, từng câu từng chữ đều ngắn gọn, dứt khoát. Như thể chỉ cần đuổi hết những người đó đi, mọi thứ sẽ trở lại như cũ.

Nhưng khi màn đêm buông xuống, phủ Lý yên tĩnh đến đáng sợ.

Không còn bóng dáng lặng lẽ đứng ngoài hiên chờ hắn gọi. Cũng không còn ai khẽ cúi đầu, nhỏ giọng đáp một tiếng.

Lý Trầm Khanh lúc này mới hiểu. Hắn có thể đuổi đi tất cả những người không quan trọng.

Nhưng người hắn muốn giữ lại nhất… đã sớm rời khỏi tay hắn rồi.

Lý Trầm Khanh gặp Bạch Thiên Phi vào một buổi chiều âm u. Nàng đứng trong viện, y phục trắng nhạt, dung mạo vẫn giống hệt trong ký ức năm xưa. Chỉ là ánh mắt ấy… không còn khiến tim hắn rung lên như trước.

- Trầm Khanh.

Giọng nàng mềm, quen thuộc đến mức khiến người khác dễ sinh hoài niệm. Hắn nhìn nàng rất lâu, rồi chậm rãi hỏi:

- Năm đó, nàng rời đi… vì những lời ta nói, hay vì trong lòng đã có lựa chọn khác?

Bạch Thiên Phi khựng lại. Một thoáng lặng im trôi qua, đủ để câu trả lời trở nên rõ ràng hơn mọi lời biện giải.

- Ta tưởng… người sẽ không để tâm đến một tì nữ như vậy.

Nàng khẽ nói, như một lời dò xét. Lý Trầm Khanh bật cười. Không tiếng, chỉ là khóe môi cong lên đầy mệt mỏi.

- Đúng. Ta cũng từng nghĩ vậy.

Hắn quay người, ánh mắt lạnh đi.

- Cho nên ta mới mất nàng ấy.

Bạch Thiên Phi siết chặt tay áo.

-  Nếu ta trở về sớm hơn…

-  Không có “nếu”.

Giọng hắn dứt khoát.

- Người ta từng chờ đã không trở về. Người trở về… cũng không còn là người ta chờ nữa.

Không khí trong viện lặng như tờ. Gió thổi qua, lay động tà váy trắng của Bạch Thiên Phi, nhưng không thể lay chuyển ánh mắt đã hoàn toàn tỉnh táo của Lý Trầm Khanh.

- Phủ Lý không thiếu phu nhân. Nhưng ta không còn tư cách giữ ai lại.

Hắn bỏ đi, không ngoái đầu. Sau lưng, Bạch Thiên Phi đứng yên rất lâu. Lúc này mới hiểu, nàng đã thắng được danh phận, nhưng vĩnh viễn thua mất trái tim của người đàn ông ấy.

A Nịnh rời phủ chưa bao lâu thì đã bị người để mắt.

Quán trọ nhỏ nơi nàng tá túc bỗng xuất hiện kẻ lạ. Ban đầu là lời hỏi han vô tình, sau đó là ánh mắt dò xét, rồi đến bát canh nóng được đặt trước mặt nàng vào một buổi tối mưa gió.

A Nịnh không hề biết. Chỉ là một chén trà thảo mộc được đưa đến vào buổi tối, nói là giúp ngủ ngon, trấn tâm. Người mang đến cúi đầu rất thấp, giọng cung kính, không lộ một sơ hở nào.

Chỉ sau nửa canh giờ, A Nịnh bắt đầu thấy không ổn. Hơi thở dần nóng lên, tim đập loạn nhịp, đầu óc choáng váng. Nàng vịn lấy mép giường, toàn thân mềm nhũn như không còn sức lực. Trong cơn mơ hồ, nàng nhận ra có gì đó không phải bệnh.

Là xuân dược.

Nàng cắn mạnh vào môi đến bật máu để giữ tỉnh táo, nhưng dược tính quá mạnh. Cánh cửa phòng bị đẩy nhẹ ra. Bóng người đàn ông xa lạ lướt vào trong bóng tối. Ngay khoảnh khắc bàn tay kia còn chưa kịp chạm tới, cánh cửa bật mở mạnh.

- Dừng lại.

Giọng nói trầm thấp vang lên, lạnh đến thấu xương. Lý Trầm Khanh đứng ở ngưỡng cửa. Ánh mắt hắn tối sầm, sát khí cuộn lên không che giấu. Chỉ một chiêu, kẻ kia đã bị đánh ngã xuống đất, bị kéo ra ngoài như một cái xác sống.

Cửa đóng sầm lại. Trong phòng chỉ còn hai người.

A Nịnh ngồi co ro trên giường, sắc mặt đỏ bất thường, hơi thở gấp gáp, cả người run rẩy vì vừa sợ vừa kháng cự dược lực trong cơ thể.

Lý Trầm Khanh sững lại. Hắn lập tức hiểu ra… và tim như bị ai bóp chặt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...