🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 29: TẬP VIẾT

Buổi tối, khi trong viện đã lên đèn, A Nịnh mới dám mang gói đồ ban chiều ra.

Nàng ngồi ngay ngắn bên bàn gỗ nhỏ, thận trọng tháo lớp giấy bọc ngoài. Bên trong không phải trang sức, cũng không phải vật quý hiếm như nàng từng thấp thỏm đoán già đoán non, mà là một xấp giấy trắng, một nghiên mực nhỏ và hai cây bút lông một lớn một nhỏ, cán gỗ nhẵn và đầu bút còn mới.

A Nịnh sững người.

Giấy không phải loại thượng hạng, nhưng là giấy tốt. Bút cũng không cầu kỳ, vừa tay rất hợp cho người mới tập viết. Nàng nhìn rất lâu, lòng chợt dâng lên cảm giác khó gọi tên. Không chỉ là vui mừng, mà là một thứ gì đó giống như được nhìn nhận, không phải với tư cách nô tỳ hầu hạ, mà là một người có thể học, có thể biết chữ.

Nàng đặt tay lên tờ giấy trắng, đầu ngón tay khẽ run. Trước giờ, nàng chỉ biết nhận lệnh, làm việc, cúi đầu. Chữ nghĩa đối với nàng, là thứ ở rất xa. Nàng đi đến phủ cũng mong đệ đệ ở nhà có thể đi học, sau này thành tài.

Đêm đã khuya, nàng vừa mài mực xong thì ngoài viện vang lên tiếng bước chân. Không nhanh, không chậm nhưng rất quen thuộc.

A Nịnh vội đứng dậy. Khi nàng còn chưa kịp mở miệng, cánh cửa đã được đẩy ra. Lý Trầm Khanh bước vào, áo bào sẫm màu. Ánh đèn dầu chiếu lên gương mặt hắn, làm dịu đi phần nào vẻ lạnh lùng thường ngày.

- Lão gia

A Nịnh cúi đầu hành lễ.

Hắn nhìn thoáng qua bàn giấy đã được bày sẵn, ánh mắt dừng lại rất ngắn, rồi nói:

- Ngồi xuống.

Giọng hắn trầm thấp, không mang theo cảm xúc thừa thãi.

A Nịnh vâng lời ngồi xuống mép ghế, lưng thẳng, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi. Lý Trầm Khanh kéo ghế ngồi bên cạnh, khoảng cách đủ gần để nàng ngửi thấy mùi mực mới và hương trầm rất nhạt trên người hắn.

Hắn cầm bút lên, chấm mực, viết một chữ lên giấy.

Nét bút vừa mạnh mẽ vừa dứt khoát.

- Đây là chữ nhân, nhìn cho kỹ.

Hắn nói.

A Nịnh nghiêng người, chăm chú nhìn. Nàng chưa từng nghĩ một chữ lại có thể được viết như vậy. Khi hắn đặt bút xuống, nàng mới nhận ra mình đã nín thở từ lúc nào.

- Viết thử.

Nàng cầm bút, tay run rõ rệt. Nét đầu tiên còn chưa chạm giấy đã lệch. A Nịnh cắn môi, toan buông bút thì bàn tay Lý Trầm Khanh đột ngột đặt lên tay nàng.

Hắn không nắm mạnh, chỉ giữ cho tay nàng vững.

Bàn tay hắn lớn hơn nàng rất nhiều, khô ráo, vững vàng. Hắn điều chỉnh cổ tay nàng, giọng nói ở rất gần bên tai:

- Đừng dùng lực ở đầu ngón tay. Dồn ở cổ tay.

A Nịnh không dám ngẩng đầu. Hơi ấm từ bàn tay hắn truyền qua, khiến tim nàng đập loạn nhịp. Ngực rắn chắc bao phủ toàn bộ sau lưng của nàng, ấm nóng đến nghẹt thở. Nhưng động tác của hắn lại hoàn toàn nghiêm chỉnh, chỉ dẫn từng chút một, không hề vượt lễ. Nét bút lần này của nàng đã  thẳng hơn.

- Tốt hơn rồi.

Hắn nói.

Chỉ một câu rất ngắn, nhưng khiến nàng bỗng thấy sống mũi cay cay. Hắn không khen thêm, cũng không trách mắng. Chỉ tiếp tục viết chữ khác, để nàng nhìn, rồi để nàng viết theo. Ánh đèn chiếu xuống hai người, bóng đổ chồng lên nhau trên mặt bàn, nhưng giữa họ như không có khoảng cách vô hình nào không thể vượt qua.

Qua vài chữ, mực trên nghiên đã nhạt dần. Lý Trầm Khanh buông tay nàng ra, đầu ngón tay vẫn còn vương mùi mực, hắn cúi xuống, giọng rất khẽ, gần đến mức hơi thở chạm vào vành tai nàng.

- Đây là tên ta. Nhớ kĩ.

A Nịnh cúi đầu nhìn ba chữ trên giấy. Nét bút của hắn vững vàng, liền mạch, như đã khắc sẵn vào tờ giấy trắng. Trong lòng nàng dâng lên cảm xúc mơ hồ, không rõ là kính sợ, hay là thứ gì đó mềm yếu hơn.

Nàng im lặng quá lâu. Lý Trầm Khanh hơi nghiêng người, môi chạm nhẹ vào vành tai nàng, như một cơn gió nóng lướt qua.

- Hửm?

Chỉ một tiếng ấy thôi, tim A Nịnh đã đập rối loạn. Không phải vì ba chữ trên giấy, mà vì cảm giác áp sát phía dưới, tay của hắn chạm trên bụng sau nắm nhẹ bên dưới.

Bàn tay cầm bút của nàng run rẩy. Mực rơi xuống, loang nhẹ trên giấy như vết nước lan ra trên lụa mỏng.

- Lão gia...ta đang viết chữ mà!

Giọng nàng nhỏ đến mức gần như tan vào không khí.

- Viết đi!

Hắn nói vậy, nhưng giọng đã trầm xuống, mang theo ý vị không thể cãi. Áp lực sau lưng nàng càng rõ, như thể có một làn sóng âm thầm dâng lên, từng chút một phá vỡ sự ngay ngắn nàng cố giữ.

A Nịnh cắn môi, cố ép tay mình ổn định. Nhưng nét bút vừa chạm giấy đã lệch, kéo theo một vệt mực dài, đậm nhạt không đều, như nhịp thở của chính nàng lúc này.

- Ưm...

Nét mực bị lem một đường dài, A Nịnh định buông bút nhưng Lý Trầm Khanh không cho phép, hắn muốn nàng viết tên của hắn, muốn nàng khắc sâu ba chữ Lý Trầm Khanh vào tận xương tủy.

Đèn dầu lung lay mạnh nhưng không ngã, A Nịnh toàn thân run rẩy mà nằm sấp trên bàn nhỏ, tay nàng vẫn cần bút, giấy cũng theo sự hỗn loạn của nàng mà rơi khắp bàn.

Y phục của A Nịnh bị kéo xuống lộ ra mảng lưng trần trắng nõn trước mặt hắn. Lý Trầm Khanh cúi thấp hơn, hàm răng cắn vào vai nàng, không mạnh đủ để lưu lại dấu ấn khiến người ta khó quên.

- A..

- A Nịnh, không học nữa sao?

Giọng hắn vừa thấp vừa chậm, như hỏi, lại như ép.

A Nịnh đầu óc rối bời. Trước mắt nàng, chữ Lý vẫn chưa thành hình, nét nọ chồng lên nét kia, càng viết càng loạn.

Vừa nói hắn vừa dẩy mạnh hông về phía trước. Cú dập mạnh kiến bút trên tay của nàng rơi xuống đất, phát ra tiếng rất khẽ.

Ngọn đèn dầu nghiêng ngã đến tắt phụt rơi xuống đất. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở gấp gáp hòa vào nhau, bàn tay nàng bám chặt mép bàn, như người lạc giữa dòng nước xiết, không biết nên buông hay nên giữ.

Giấy trắng rơi rải rác, ba chữ trên đó vẫn còn rõ ràng...Lý Trầm Khanh.

Chưa kịp học xong.

Nhưng đã khắc quá sâu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...