Chương 28: HẸN HÒ
Chiều hôm đó, Lý Trầm Khanh gọi A Nịnh ra ngoài phủ, nhưng không phải bằng giọng tùy ý như trước, mà là mệnh lệnh ngắn gọn quen thuộc của chủ tử.
“Nô tỳ theo hầu.”
A Nịnh cúi đầu đáp lời, trong lòng không dám suy đoán. Với nàng, được đi theo lão gia ra ngoài đã là chuyện vượt quá phận nô tỳ bình thường. Nàng chỉnh lại tay áo, bước sau hắn đúng ba bước, khoảng cách không hơn không kém, là thứ đã khắc sâu vào xương cốt.
Phố xá buổi chiều đông đúc. Người qua kẻ lại, tiếng rao hàng lẫn trong tiếng bánh xe lăn trên mặt đường. Lý Trầm Khanh đi trước, dáng người cao lớn, khí thế trầm ổn vừa nhìn đã biết là gia chủ quyền quý. A Nịnh theo sau, đầu cúi thấp, mắt không dám nhìn ngang, chỉ tập trung vào gót giày hắn và mặt đất phía trước.
Có mấy lần dòng người chen lấn, nàng suýt bị xô lệch. Lý Trầm Khanh không quay đầu, chỉ khẽ nghiêng người, chắn lại đám đông phía trước. Không ai để ý đến hành động ấy, nhưng A Nịnh thì biết rõ. Tim nàng khẽ run, song nàng vẫn giữ im lặng, không dám bước gần thêm nửa bước.
Họ dừng lại trước một cửa hàng bán giấy bút. Lý Trầm Khanh vào trong xem hàng, A Nịnh đứng ngoài cửa chờ, không bước vào dù chỉ một bước. Người bán hàng liếc nhìn nàng một cái, tưởng chỉ là nha hoàn theo hầu, liền không để tâm nữa.
Một lát sau, Lý Trầm Khanh bước ra, trong tay cầm thêm một gói nhỏ. Hắn không đưa ngay cho nàng, chỉ tiếp tục đi. Đến chỗ vắng hơn, hắn mới dừng lại, đặt gói đồ vào tay nàng.
- Cầm.
Hắn nói.
A Nịnh giật mình, vội cúi đầu:
- Nô tỳ không dám nhận.
- Bảo cầm thì cầm.
Giọng hắn không cao, nhưng không cho phép từ chối.
Nàng đành nhận lấy, hai tay nâng gói đồ như nâng vật quý, tim đập dồn dập. Nàng không biết bên trong là gì, cũng không dám hỏi. Đối với nàng, điều đáng sợ nhất không phải món đồ, mà là sự ưu ái vượt quá quy củ này.
Họ tiếp tục đi. Lý Trầm Khanh không nói chuyện, A Nịnh càng không dám mở miệng. Không khí giữa họ yên lặng đến mức mỗi bước chân đều rõ ràng. Không giống hẹn hò, càng không giống thân mật, mà giống như một đoạn đường mà chủ tử tiện dẫn nô tỳ đi cùng.
Trước khi về phủ, họ dừng lại bên bờ sông. Gió thổi mát, mặt nước lăn tăn ánh nắng cuối ngày. Lý Trầm Khanh đứng nhìn xa xăm, còn A Nịnh đứng phía sau, cúi đầu chờ đợi. Một lúc lâu, hắn mới nói, như thuận miệng:
- Sau này ít ra ngoài.
Không rõ là nhắc nhở, hay là quan tâm.
A Nịnh khẽ đáp:
- Dạ.
Khi về đến cổng phủ, nàng lập tức cúi xuống hành lễ, trả lại đúng thân phận của mình. Lý Trầm Khanh không đỡ nàng dậy, chỉ nhìn nàng thoáng qua rồi rời đi.
A Nịnh đứng lên, tay vẫn nắm chặt gói đồ. Lòng nàng rối loạn, vừa ấm, vừa sợ. Nàng hiểu rõ hơn ai hết giữa lão gia và nô tỳ, không có chỗ cho những chữ như “hẹn hò”.
Chỉ có sự ban phát từ trên cao và những rung động mà kẻ ở dưới không được phép giữ lại.
Bình luận