🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 26: CẢM XÚC KHÔNG NÊN CÓ

Từ khi Lý Trầm Khanh không còn bước chân vào viện, Huyên Nhi mới chợt nhận ra, trong phủ này không chỉ có một mình hắn là trung tâm của mọi ánh nhìn. Trước kia, nàng sống trong quỹ đạo xoay quanh hắn, từng bước chân, từng nhịp thở đều chờ đợi một sự ghé qua. Nay quỹ đạo ấy đột ngột trống rỗng, ánh mắt nàng mới có chỗ để lạc sang nơi khác.

Đó là một buổi chiều muộn, trời chưa tối hẳn. Huyên Nhi ngồi trong viện, giả vờ đọc sách, thực ra chỉ nhìn mưa bụi rơi lăn tăn trên mặt đất. Khi cánh cổng nhỏ khép mở, nàng nghe tiếng binh khí chạm nhẹ. Một hộ vệ đứng ngoài hành lang, lưng thẳng, tay đặt trên chuôi đao, dáng vẻ quen thuộc đến mức trước kia nàng chưa từng để tâm.

Nàng chợt nhận ra, hắn đã đứng đó rất nhiều lần.

Những ngày Lý Trầm Khanh không đến, chính thị vệ này thay phiên canh gác ngoài viện. Hắn không nhìn vào trong, cũng không cố tỏ ra hiện diện. Chỉ lặng lẽ đứng, như một bức tường im lặng, che chắn mà không đòi hỏi.

Ánh mắt Huyên Nhi dừng lại trên đường nét gương mặt ấy không tuấn tú theo kiểu khiến người ta rung động, nhưng cứng cáp, sạch sẽ. Trên trán có một vết sẹo mờ, chắc là để lại từ những năm tháng theo chân cùng Lý Trầm Khanh. Nàng nhìn rất lâu, đến khi nhận ra bản thân đang vượt quá lễ nghi, mới vội cúi đầu.

Kỳ lạ thay, tim nàng lại không thấy hoảng.

Những lần sau đó, ánh mắt nàng bắt đầu vô thức tìm đến bóng dáng ấy. Không phải vì sủng ái, cũng không phải vì nhớ nhung, mà vì sự hiện diện ổn định đến lạ lùng. Khi nàng bước ra vườn, hắn lùi nửa bước. Khi nàng dừng lại, hắn đứng yên. Giữa họ luôn giữ một khoảng cách vừa đủ không gần cũng không xa như thể đã được tính toán cẩn thận.

Khác hẳn với Lý Trầm Khanh.

Lý Trầm Khanh khi ở gần nàng, dù im lặng, vẫn khiến người ta thấy mình bị soi xét, bị so sánh, bị đặt cạnh một hình bóng khác. Còn thị vệ này, ánh mắt hắn chưa từng dừng lại trên nàng quá lâu. Nếu có nhìn, cũng chỉ là một cái liếc nhanh, mang theo sự kính cẩn đúng mực.

Chính sự đúng mực ấy lại khiến lòng nàng chao nhẹ.

Một lần trời trở gió, nàng ho nhẹ mấy tiếng khi đứng ngoài hành lang. Thị vệ không nói gì, chỉ lặng lẽ cởi áo choàng ngoài, đặt lên lan can gần đó rồi lùi về vị trí cũ. Không xin phép, không lấy công. Khi nàng nhìn sang, hắn đã cúi đầu, như thể chuyện ấy hoàn toàn không đáng nhắc đến.

Đêm đó, Huyên Nhi trằn trọc rất lâu.

Nàng chợt nhận ra, đã rất lâu rồi không có ai đối xử với nàng như một con người độc lập. Trong mắt Lý Trầm Khanh, nàng là cái bóng. Trong mắt người khác, nàng là một thân phận. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, nàng cảm thấy mình được xem như một người cần được che gió, tránh lạnh.

Nàng bắt đầu chú ý đến những điều rất nhỏ. Giờ đổi ca của thị vệ. Cách hắn siết chuôi đao khi trời mưa. Thói quen đứng nghiêng người để chắn gió từ hướng đông. Mọi thứ đều bình thường, nhưng lại khiến nàng thấy an tâm một cách khó hiểu.

Nàng tự nhắc mình dừng lại.

Một thị thiếp thất sủng, đem lòng để ý đến thị vệ, là chuyện không nên nghĩ tới. Nàng hiểu rõ hậu quả, hiểu rõ ranh giới. Nhưng càng cố không nghĩ, ý niệm ấy lại càng rõ ràng không phải ham muốn, không phải vượt lễ, mà là một cảm giác được nhìn thấy, dù chỉ là thoáng qua.

Có một buổi tối, nàng vô tình hỏi:

- Ngươi canh ở đây lâu rồi sao?

Thị vệ khẽ giật mình, lập tức cúi đầu, giọng trầm thấp:

- Thuộc hạ thất lễ. Canh ở viện này đã gần nửa năm.

Gần nửa năm.

Nửa năm nàng chờ đợi một người không đến.

Nửa năm có một người khác đứng đó, lặng lẽ nhìn nàng bước qua những ngày bị bỏ quên.

Huyên Nhi không hỏi thêm. Nàng chỉ gật đầu, quay vào trong. Nhưng khi khép cửa lại, nàng dựa lưng vào cánh cửa gỗ lạnh, nhắm mắt thật lâu.

Lần đầu tiên, nàng nhận ra một điều khiến mình vừa sợ vừa nhẹ lòng.

Có lẽ, trên đời này, không phải chỉ có một cách để được ở cạnh ai đó.

Và cũng không phải mọi ánh nhìn đều cần đi kèm với ký ức của một người khác.

Từ lúc nhận ra lòng mình chao động, Huyên Nhi bắt đầu tránh ánh mắt của thị vệ. Nàng sợ, không phải sợ người khác thấy, mà sợ chính mình. Một cái liếc nhìn lâu hơn bình thường, một lần tim đập nhanh hơn khi nghe tiếng bước chân, đều khiến nàng thấy như đang phạm tội.

Nhưng có những thứ, càng tránh, càng rõ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...