Chương 25: SỐNG VỚI CHÍNH " MÌNH "
Đêm ấy, Huyên Nhi đứng rất lâu trước gương đồng. Ánh đèn lay lắt chiếu lên dung mạo quen thuộc đến mức chính nàng cũng đã nhìn suốt bao năm, vậy mà chưa từng thật sự thuộc về mình. Trong gương, gương mặt ấy đoan trang, đường nét mềm mại, khóe mắt hơi cong giống đến bảy phần người trong ký ức của Lý Trầm Khanh. Chỉ bảy phần thôi, nhưng cũng đủ để nàng được giữ lại bên cạnh hắn.
Nàng hiểu rõ thân phận của mình ngay từ đầu.
Thị thiếp chỉ là thế thân.
Lý Trầm Khanh chưa từng nói thẳng, nhưng ánh mắt hắn mỗi lần dừng lại trên nàng đều không phải vì nàng. Có những lúc hắn nhìn nàng rất lâu, rất chăm chú, như thể xuyên qua da thịt, xuyên qua hơi thở, để tìm một người khác. Khi ấy, Huyên Nhi luôn cúi mắt thật thấp, không dám động, sợ chỉ cần lệch đi một chút, cái bóng mờ mà nàng mượn để tồn tại sẽ tan biến.
Hắn không thích nàng.
Hắn chỉ quen với sự hiện diện của nàng.
Cũng chính vì thế, trong lòng nàng chưa từng dám mơ đến sủng ái. Nàng chỉ cầu được yên ổn, được ở lại trong phủ này, không bị một ngày nào đó tiện tay đuổi đi như một vật thay thế đã cũ. Nhưng tin tức về A Nịnh, về chiếc vòng ngọc, về mọi thứ đã đánh tan sự tự trấn an mong manh ấy.
A Nịnh không giống người kia như nàng. Nét tương đồng chỉ chiếm ba phần.
Nàng ta vẫn là chính mình...Và chính điều đó mới đáng sợ.
Huyên Nhi hiểu rất rõ, nếu Lý Trầm Khanh thật sự động tâm, thì một kẻ thế thân như nàng, dù có danh phận, cũng chẳng đáng giá bằng một nô tỳ không tên không phận. Vị trí nàng đang đứng, vốn đã là mượn, làm sao chịu nổi người thật xuất hiện.
Nàng không ghen theo kiểu tranh sủng. Ghen của nàng là nỗi sợ. Sợ bị nhìn thấu, sợ bị thay thế, sợ đến một ngày Lý Trầm Khanh nhìn nàng, không còn thấy được bóng hình cũ nữa, mà chỉ thấy một người thừa thãi.
Muốn có con với hắn ư?
Ý nghĩ ấy vừa nảy lên đã khiến nàng bật cười chua chát. Một thế thân, không được hắn yêu, làm sao xứng đáng mang cốt nhục của hắn? Nàng hiểu rõ hơn ai hết, nếu thật sự mang thai, đứa trẻ ấy sẽ không trở thành chỗ dựa, mà là gánh nặng. Lý Trầm Khanh có thể dung túng một cái bóng, nhưng chưa chắc đã chấp nhận ràng buộc cả đời với nó.
Vậy nên, thủ đoạn nàng dùng, không phải để đoạt sủng, cũng không phải để mang thai.
Mà là để tồn tại.
Nàng bắt đầu rất lặng lẽ. Không động đến A Nịnh, không đối đầu, cũng không gieo lời đồn. Nàng chỉ làm một việc duy nhất: khiến bản thân càng giống “người kia” hơn. Từ cách ăn mặc, kiểu tóc, thậm chí cả cách im lặng khi đối diện Lý Trầm Khanh, nàng đều điều chỉnh từng chút một, khắc vào người mình như một lớp da mới.
Có những đêm, hắn ghé viện nàng, ngồi rất lâu mà không nói. Huyên Nhi cũng không lên tiếng. Nàng biết, trong khoảnh khắc ấy, hắn không cần nàng trả lời, chỉ cần một hình ảnh đủ quen để an tâm. Nàng trở thành nơi hắn đặt ký ức, không phải cảm xúc.
Bình luận