🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 24: GHEN TỊ

Dưới mái hiên uốn cong của nội viện, gió lùa qua rèm trúc, mang theo mùi hương ngọc lan nhàn nhạt.

Thị thiếp - Huyên Nhi ngồi dựa ghế mỹ nhân, tay lần chuỗi hạt trầm, ánh mắt như lơ đãng nhìn về hồ cá phía xa. Bề ngoài vẫn là dáng vẻ nhu thuận quen thuộc, nhưng trong lòng nàng đã sớm nổi sóng, từng đợt từng đợt âm ỉ không yên.

Tin tức truyền đến rất nhẹ, chỉ là vài câu thì thầm của nha hoàn đứng hầu ngoài hành lang... Lý Trầm Khanh sau khi hồi phủ, tiện tay ban thưởng một chiếc vòng ngọc cho nô tỳ A Nịnh. Không phải vòng ngọc tầm thường, mà là ngọc phỉ thúy ấm sắc, nước ngọc trong veo, dưới ánh sáng còn hiện lên vân mờ như mây trôi. Lý Trầm Khanh còn mặc y phục do nô tỳ A Nịnh may...Chỉ cần nghe đến đó, bàn tay thị thiếp đã khẽ siết lại, chuỗi hạt trầm cọ vào nhau phát ra tiếng động nhỏ đến mức chính nàng cũng không nhận ra.

Một nô tỳ thấp kém, xuất thân không rõ ràng, vậy mà lại có thể nhận được vật tùy thân từ tay Lý Trầm Khanh. Trong phủ này, vòng ngọc không phải hiếm, nhưng thứ được hắn tự tay chọn, tự tay trao, lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác. Huyên Nhi hiểu rất rõ điều đó. Năm xưa khi nàng mới bước vào phủ còn chưa được hắn để mắt tới, cũng từng có một chiếc trâm hay bất cứ vòng ngọc nào từ hắn. Đồ nàng may cho hắn chưa từng để ý dù là túi thơm nhỏ.

Dù bản thân Huyên Nhi cũng hiểu rõ bản thân chỉ thay thế cho Bạch Thiên Phi, vậy A Nịnh kia thì sao?

Nàng khẽ nhếch môi cười, nụ cười đoan trang không chê vào đâu được.

- Chắc chỉ là ban thưởng bình thường thôi.

Nàng tự nhủ, nhưng câu nói ấy vừa thoát lên trong đầu đã lập tức tan vỡ. Nếu thật sự chỉ là ban thưởng, vì sao không giao cho quản sự phân phát? Vì sao lại là A Nịnh? Vì sao lại là vòng ngọc? Vì sao lại mặc y phục do A Nịnh may?

Hình ảnh nô tỳ kia bất giác hiện lên trong trí nhớ. A Nịnh không phải mỹ nhân sắc nước hương trời, nhưng có một vẻ dịu dàng rất lạ, giống như dòng nước chảy chậm, không tranh giành, không phô trương, lại dễ khiến người ta vô thức lưu tâm. Thị thiếp từng gặp nàng vài lần trong viện, lúc cúi đầu hành lễ, lúc lặng lẽ đứng sau lưng Lý Trầm Khanh. Khi ấy, nàng chỉ xem đó là một cái bóng mờ nhạt, chưa từng để trong mắt. Giờ nghĩ lại, cái bóng ấy chẳng biết từ khi nào đã đứng ở vị trí khiến người khác không thể xem thường.

Ghen tị trào lên như vị đắng nơi cuống họng. Không dữ dội, không bộc phát, nhưng lại âm ỉ kéo dài, từng chút một gặm nhấm lòng người.

Huyên Nhi hiểu rất rõ thân phận của mình trong phủ này, nàng có danh phận, có lễ nghi, có sự kính trọng bề ngoài của kẻ dưới. Nhưng A Nịnh thì sao? Một nô tỳ, không danh không phận, nếu thực sự được Lý Trầm Khanh để tâm, thì thứ nàng ta có được sẽ là sự chú ý thuần túy nhất, không bị ràng buộc bởi quy củ hay lợi ích.

Nàng đặt chuỗi hạt xuống bàn, ngón tay vô thức vuốt phẳng nếp váy. Trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó gọi tên. Lý Trầm Khanh từ trước đến nay vốn lạnh nhạt, người có thể khiến hắn mềm lòng ngoại trừ Bạch Thiên Phi sẽ còn ai. Một chiếc vòng ngọc tưởng chừng nhỏ bé, lại giống như mũi kim, khẽ chạm vào nơi sâu nhất trong lòng nàng.

- Người đâu.

Huyên Nhi cất tiếng gọi, giọng nói vẫn êm dịu như thường.

Nha hoàn lập tức bước vào, cúi đầu chờ lệnh. Nàng nhìn sang, ánh mắt sâu hơn một chút, nhưng lời nói ra lại nhẹ nhàng.

- Dạo này trong phủ có vẻ yên tĩnh quá.

Nha hoàn ngẩng lên, vội vàng đáp lời, kể vài chuyện vụn vặt, trong đó không quên nhắc lại việc A Nịnh được ban vòng ngọc, giọng đầy vẻ ngưỡng mộ. Huyên Nhi nghe mà lòng càng lạnh. Nàng gật đầu, cho nha hoàn lui ra, rồi một mình ngồi lại giữa căn phòng rộng.

Ánh nắng nghiêng qua song cửa, rơi xuống nền gạch thành những vệt sáng dài. Huyên Nhi nhìn chăm chú vào đó, cuối cùng khẽ thở ra một hơi. Ghen tị đã sinh, dù nàng có muốn hay không.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...