Chương 22: CHỈ NHÌN THÔI
Sáng hôm sau, trời vừa hửng.
Trong viện còn đọng sương, gió sớm lướt qua hàng trúc, mang theo mùi thanh mát quen thuộc. Lý Trầm Khanh thức dậy sớm hơn thường ngày. Khi thị tòng mang y phục đến như lệ cũ, hắn chỉ nhìn thoáng qua, rồi nói một câu rất khẽ:
- Đổi bộ khác.
Chiếc rương gỗ tối qua được đặt ngay bên trong, hắn tự tay mở ra. Bộ trường bào A Nịnh may được lấy lên, vải rũ mềm, sắc trầm nhã, không hề phô trương. Khi khoác lên người, vừa vặn đến mức gần như không cần chỉnh lại bả vai, tay áo, vạt áo, tất cả đều đúng chỗ.
Hắn đứng trước gương một lúc lâu.
Trong gương, vẫn là gương mặt ấy, thần sắc ấy, nhưng y phục trên người lại khiến toàn bộ khí chất trầm ổn hơn hẳn, như thể có một tầng ấm áp rất mỏng được đặt lên, không lộ ra ngoài, chỉ người gần mới cảm nhận được.
Lý Trầm Khanh đưa tay chỉnh lại tay áo. Đường chỉ bên trong được giấu kỹ, song hắn vẫn nhận ra từng mũi kim đều chặt chẽ, ngay ngắn, không thừa không thiếu, đúng là thói quen của nàng.
Ra khỏi phòng, gia đinh trong viện đồng loạt khựng lại một nhịp.
Không ai dám nhìn thẳng, chỉ cảm thấy hôm nay gia chủ có gì đó khác hơn thường ngày, không lạnh, cũng không xa, nhưng lại khiến người ta tự nhiên muốn cúi đầu.
Đến bữa sáng, Lý Uyển vừa bước vào liền dừng lại.
Ánh mắt nàng dừng trên y phục của Lý Trầm Khanh lâu hơn một chút, rồi khẽ tiến lại gần. Nàng không nói ngay, chỉ như vô tình nhìn lướt qua cổ tay áo, nơi đường chỉ được giấu khéo léo bên trong.
Một thoáng sau, nàng mỉm cười.
- Y phục này… không phải do thợ trong phủ may.
Lý Trầm Khanh uống một ngụm trà, không phủ nhận.
- Mũi kim này...
Lý Uyển nói chậm rãi,
- ...là thói quen của A Nịnh. Tỷ ấy khâu rất chắc, nhưng luôn giấu chỉ vào trong, sợ người khác nhìn thấy lại chê quá tỉ mỉ.
Trong khoảnh khắc ấy, bàn tay cầm chén trà của Lý Trầm Khanh dừng lại rất nhẹ.
- Con để ý kỹ thật.
Hắn nói.
Lý Uyển cười nhạt, giọng dịu đi:
- Chỉ là… người để trong lòng thì mới nhìn ra.
Không khí lặng đi một chút.
Lý Trầm Khanh không đáp, chỉ đặt chén trà xuống. Ánh mắt hắn thoáng nhìn về phía hậu viện, nơi ánh nắng sớm vừa chạm đến hiên nhà xa xa.
- Y phục này...
Hắn nói, giọng trầm ổn,
-... ta mặc rất vừa.
Chỉ một câu ấy, không nhắc tên ai, nhưng Lý Uyển đã hiểu.
Nàng không nói thêm gì nữa, chỉ mỉm cười, trong lòng bỗng thấy yên tâm hơn trước rất nhiều.
Bình luận