🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 21: TA ĐẾN ĐÒI QUÀ

Hôm nay là sinh thần của Lý Trầm Khanh. Từ sáng sớm, trong phủ đã khác ngày thường đôi chút. Hắn không thích ồn ào, cũng chưa từng coi trọng những dịp như thế này, song Lý Uyển, Lý Thừa Phong cùng bảy người con dâu vẫn không nỡ để ngày ấy trôi qua quá đỗi lặng lẽ, bèn cùng nhau thu xếp một bữa gia yến ấm cúng trong nhà.

Gia đinh ra vào không ngớt, lễ vật từ bên ngoài đưa tới xếp đầy một góc viện. Dù đã rời triều nhiều năm, song danh tiếng của Lý Trầm Khanh trong giới thương hộ vẫn còn đó, huống hồ hắn từng giữ chức quan, giao hảo không ít, người đến chúc mừng tự nhiên chẳng ít. Toàn là những lễ vật vừa đủ để tỏ lòng, không phô trương, cũng không dám sơ sài.

Lý Trầm Khanh chỉ liếc qua một lượt, liền bảo quản gia ghi sổ rồi thu xếp gọn gàng. Từ đầu đến cuối, thần sắc hắn vẫn trầm ổn, dường như sinh thần hay không, đối với hắn cũng chẳng khác gì một ngày bình thường.

Đến giờ Dậu, trong chính sảnh thắp đèn. Ánh đèn vàng nhạt phủ xuống bàn tiệc, không rực rỡ, chỉ đủ ấm. Lý Uyển đích thân trông coi bếp núc, những món dọn lên đều là khẩu vị quen thuộc của hắn. Lý Thừa Phong thì đứng ra lo liệu trong ngoài, lời nói hành xử đều chu toàn, không để bữa tiệc mang vẻ gượng ép.

Bảy người con dâu lần lượt dâng rượu, lời chúc đều giản dị, không cầu phú quý dài lâu, chỉ mong phụ thân thân thể an khang, Lý gia yên ổn qua năm tháng.

Lý Trầm Khanh ngồi ở chủ vị, uống từng chén rượu, nghe từng lời chúc, ánh mắt sâu lắng, hiếm khi lộ cảm xúc. Đến khi chén rượu cuối cùng đặt xuống, hắn mới chậm rãi nói một câu:

- Tâm ý ta đã hiểu. Không cần vì ta mà bận rộn như vậy.

Giọng nói trầm thấp, không nặng không nhẹ, lại khiến cả chính sảnh im lặng trong thoáng chốc. Với hắn, đó đã là lời mềm mỏng hiếm hoi.

Ngoài sân, gió đêm khẽ lay cành trúc, tiếng lá xào xạc vọng vào, sinh thần năm ấy, rốt cuộc cũng không đến nỗi quá lạnh lẽo.

A Nịnh tránh mặt từ sớm.

Từ khi trong phủ bắt đầu rộn ràng vì sinh thần của Lý Trầm Khanh, nàng liền lui về gian phòng nhỏ phía sau, không ra ngoài, cũng không hỏi han. Với nàng, ngày ấy vốn không nên có chỗ cho mình xuất hiện.

Chỉ là, y phục dành cho hắn, nàng đã may xong không biết có nên đưa hay không.

Tấm vải được mua lén lúc ra ngoài cùng Lý Uyển, màu sắc trầm nhã, không mới không cũ, đúng kiểu mà Lý Trầm Khanh thường dùng. Nàng cẩn thận đo đi đo lại, sợ sai một phân cũng khiến người mặc không thoải mái. Ban đêm, khi cả viện đã yên tĩnh, nàng mới thắp đèn khâu vá, từng đường kim mũi chỉ đều chậm rãi, không dám vội.

Có lúc nàng cũng từng nghĩ, sinh thần năm nay, liệu có nên mang ra thay lời cảm tạ cứu giúp. Nhưng nghĩ đến thân phận mình, nghĩ đến ánh mắt trầm tĩnh kia, cuối cùng vẫn thôi. Y phục ấy, dù đã hoàn chỉnh, vẫn bị nàng gấp cẩn thận, đặt dưới đáy rương gỗ, phủ thêm một lớp vải mỏng, như thể chưa từng tồn tại.

Trong chính sảnh, đèn đuốc sáng rực, tiếng chén rượu khẽ chạm nhau. Còn trong gian phòng nhỏ ấy, A Nịnh ngồi bên rương, đầu ngón tay đặt lên lớp gỗ lạnh, rất lâu cũng không mở ra.

Nàng không phải không có lòng, chỉ là không dám vượt qua giới hạn.

Sinh thần của hắn trôi qua trong ấm áp của gia yến.

Còn tâm ý của nàng, vẫn lặng lẽ nằm yên, chưa có ngày được mang ra ánh sáng.

Gia yến tan khi trời đã khuya.

Khách trong phủ lui dần, đèn trong chính sảnh cũng được hạ bớt. Lý Trầm Khanh rời chỗ ngồi sau cùng, không bảo ai theo hầu, bước thẳng về phía hậu viện.

A Nịnh vừa mới thu xếp xong, còn chưa kịp tắt đèn thì cửa phòng đã bị gõ nhẹ hai tiếng.

Nàng giật mình, đứng dậy mở cửa. Ánh đèn hành lang rọi vào, soi rõ bóng người cao lớn đứng ngoài. Lý Trầm Khanh khoác áo ngoài, sắc mặt đã rũ bớt vẻ xã giao ban ngày, chỉ còn lại sự trầm tĩnh quen thuộc.

- Sinh thần, không có quà sao?

Giọng hắn thấp, nghe như thuận miệng hỏi, lại khiến tim người ta khẽ thắt.

A Nịnh thoáng sững người. Nàng cúi đầu, đáp khẽ:

- Nô tỳ… không chuẩn bị.

Lý Trầm Khanh không nói gì, chỉ bước vào phòng. Ánh mắt hắn lướt qua một vòng, rất nhanh liền dừng lại ở chiếc rương gỗ đặt sát tường, loại rương không dùng thường ngày.

Hắn tiến lại, đặt tay lên nắp rương, không mở ngay, chỉ hỏi:

- Vậy trong đó là gì?

A Nịnh bỗng thấy cổ họng khô lại. Nàng biết, có những chuyện, một khi đã bị nhìn ra thì không còn cách nào giấu tiếp.

- Là… y phục.

Giọng nàng rất nhỏ.

Lý Trầm Khanh mở rương.

Bên trong là một bộ trường bào đã gấp gọn, vải mềm, đường kim thẳng thớm. Hắn chỉ cần liếc qua liền biết đó không phải đồ mua sẵn. Từng mũi khâu đều cẩn thận đến mức gần như quá mức cần thiết.

Hắn cầm lên, đầu ngón tay khẽ miết dọc theo đường chỉ.

- May cho ta?

A Nịnh đứng yên, rất lâu mới khẽ “vâng” một tiếng.

- Vì sao không đưa?

Nàng cúi đầu thấp hơn:

- Không dám.

Trong phòng lặng đi. Chỉ còn tiếng tim nàng đập rất khẽ.

Lý Trầm Khanh nhìn nàng, ánh mắt sâu đến mức khó đoán. Một lúc sau, hắn mới nói:

- Ta đến đòi quà, không phải để nàng giấu.

Hắn gấp y phục lại, đặt trở về rương, rồi khép nắp.

- Ngày mai, ta sẽ mặc.

Chỉ một câu ấy, không nặng không nhẹ, lại khiến A Nịnh đứng sững tại chỗ, không dám ngẩng đầu.

Lý Trầm Khanh quay người rời đi. Trước khi ra khỏi cửa, hắn dừng lại, nói thêm một câu, giọng đã dịu hơn ban đầu:

- Lần sau có chuẩn bị, cứ đưa thẳng cho ta.

Cửa phòng khép lại.

A Nịnh đứng rất lâu trong ánh đèn, bàn tay đặt lên nắp rương còn vương hơi ấm, lòng rối bời đến mức không biết nên mừng hay nên sợ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...