🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 2: NÉ TRÁNH

Vài ngày sau đó, mọi chuyện lại trôi đi như chưa từng có biến cố, chính sự “bình thường” ấy khiến lòng A Nịnh vừa sợ vừa lo, không lúc nào yên.

Nhị nương phân phó nàng mang trà cho lão gia. A Nịnh không muốn đi, nhưng tránh né mãi cũng không ổn, cuối cùng chỉ đành gật đầu.

Lý Trầm Khanh đang ở thư phòng. Khi A Nịnh run rẩy bưng trà vào thư phòng, hắn đã ngồi ngay ngắn sau án thư, y phục chỉnh tề, thần sắc lạnh nhạt như thường. Ánh mắt lướt qua nàng chỉ thoáng dừng một nhịp, không gợn sóng, không trách mắng, càng không một lời nhắc đến đêm ấy. Chính sự thản nhiên ấy lại khiến tim A Nịnh thắt chặt. Nếu hắn nổi giận, nàng còn biết đường mà sợ...đằng này, im lặng như thể mọi thứ chưa từng tồn tại, lại càng đáng sợ hơn.

Từ đó về sau, mỗi lần gặp Lý Trầm Khanh, A Nịnh đều cúi đầu thấp hơn, bước chân nhẹ đến mức không dám phát ra tiếng. Hắn vẫn phân phó công việc, giọng điệu bình thản, thậm chí đôi lúc còn hỏi thăm như các gia nhân khác, khiến nàng không biết đâu là thật đâu là giả. Nỗi sợ hãi cứ âm ỉ bám theo A Nịnh như bóng đêm, bởi nàng hiểu rõ: khi một người có thể coi một đêm kinh hoàng như chưa từng xảy ra, thì điều hắn có thể làm tiếp theo còn đáng sợ hơn gấp bội.

Từ khi nàng đến Lý gia, chưa từng thấy phu nhân của Lý Trầm Khanh, cũng không nghe ai dám nhắc tới người ấy. Bên cạnh hắn chỉ có một tiểu thiếp và một thông phòng, địa vị mờ nhạt như cái bóng trong phủ.

Lý Trầm Khanh đã bước sang tuổi trung niên, nhưng dung mạo vẫn đoan chính, khí chất lạnh lùng khiến người khác không dám nhìn thẳng. Sức lực của hắn vượt xa vẻ ngoài trầm ổn ấy, đêm hôm ấy đều như một trận giày vò, khiến thân thể nàng đau nhức rã rời, tưởng chừng không chịu nổi.

Tiểu thiếp của Lý Trầm Khanh - Huyên Nhi được gọi đến, nguyên do trong phủ ai cũng hiểu rõ nhưng không ai dám nói ra. Đèn trong chủ viện đã được thắp sớm, rèm cửa buông thấp, không khí yên ắng đến mức ngột ngạt.

Nàng ta cúi đầu bước vào, theo lễ mà hành sự, trong lòng vừa quen thuộc vừa bất an. Với thân phận ấy, được triệu đến vốn là bổn phận không thể từ chối, dù đêm dài hay ngắn cũng không do nàng quyết định.

Ngoài sân, gió lùa qua hành lang lạnh buốt. Những người hầu đều lặng lẽ tránh xa chủ viện, như thể nơi đó là một khoảng tối không ai muốn đến gần.

A Nịnh bị quản sự gọi lại giữa lúc trời đã sẩm tối. Một câu phân phó ngắn gọn rơi xuống: nấu nước cho lão gia tắm.

Nàng thoáng khựng lại, đầu ngón tay siết chặt vạt áo, nhưng vẫn cúi đầu đáp lời. Trong Lý phủ, mệnh lệnh như vậy không cho phép chần chừ.

Gian bếp bốc hơi nước nóng hầm hập. A Nịnh lặng lẽ nhóm lửa, từng gàu nước được đổ vào thùng gỗ lớn, hơi nước trắng xóa che mờ tầm mắt. Mồ hôi thấm ướt lưng áo, nhưng cái lạnh trong lòng lại chẳng hề tan đi.

Khi nước đã đủ nóng, nàng cùng người khác khiêng thùng sang phía tịnh thất. Đèn trong phòng đã sáng, cánh cửa khép hờ, bên trong im lặng đến nặng nề.

A Nịnh đặt thùng nước xuống, không dám ngẩng đầu, chỉ cảm thấy sau lưng mình như có ánh mắt lạnh lẽo đè nặng. Nàng nhanh chóng lui ra, tim đập dồn dập, từng bước chân trên hành lang dài tưởng như nặng hơn cả thùng nước vừa khiêng.

_______bmnsm______

Bên phòng giặt vải đang thiếu người, A Nịnh liền xin Nhị nương sang đó làm việc. Công việc nơi ấy nặng nhọc gấp bội, ngày ngày ngâm tay trong nước lạnh, da tay bị bông tróc rớm máu, nàng vẫn cắn răng chịu đựng, chưa từng than oán nửa lời.

Chỉ cần… chỉ cần có thể tránh khỏi tầm mắt của Lý Trầm Khanh, đối với nàng, mọi khổ cực đều trở nên không đáng kể.

Nơi này tuy chỉ có những dì nương lớn tuổi, lời nói chậm rãi, bước chân cũng thong thả, nhưng A Nịnh lại cảm thấy vô cùng thoải mái. Ít nhất, ở đây không có ánh mắt khiến nàng phải co rúm người lại.

Nàng ngồi bên thềm nhà, cúi đầu khâu lại bộ quần áo đã sờn rách của chính mình. Dưới ánh nắng nhạt buổi chiều, từng mũi kim uyển chuyển luồn qua lớp vải mỏng, nối liền những đường rách vụn vặt thành một đường khâu ngay ngắn.

Chỉ là quần áo có thể vá lại, còn những vết hằn trong lòng, nàng biết rõ, dù khéo tay đến đâu cũng không thể khâu liền.

- Ngươi...có muốn đến phòng may không?

Giọng nói dịu dàng bất chợt vang lên khiến A Nịnh giật mình, vội ngước đầu nhìn lên. Trước mắt nàng là một cô nương dung mạo thanh tú, y phục nhã nhặn, ánh mắt trong trẻo khác hẳn những chủ tử nàng từng gặp.

Đó chính là Lý Uyển...ái nữ của Lý Trầm Khanh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...