Chương 19: NGHI NGỜ
Sáng hôm sau, trời còn sớm. Sương mỏng phủ kín hành lang quán trọ, không khí yên tĩnh đến lạ. Lý Uyển bước ra ngoài, vừa định gọi A Nịnh cùng xuống lầu thì chợt dừng lại.
Cửa phòng A Nịnh khép hờ. Điều đó vốn không có gì lạ… nếu không phải nàng nhìn thấy A Nịnh đứng bên trong, lưng tựa bàn, hai tay nắm chặt, sắc mặt tái đi như vừa trải qua một đêm không ngủ.
- A Nịnh tỷ?
A Nịnh giật mình rõ rệt. Nàng quay lại, ánh mắt còn chưa kịp che giấu sự hoảng loạn. Khi nhìn thấy Lý Uyển, nàng miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, nhưng gượng gạo đến mức chính nàng cũng không nhận ra.
- Tiểu thư… sao người dậy sớm vậy?
Lý Uyển không đáp ngay. Ánh mắt nàng dừng lại rất lâu trên môi A Nịnh. Không sưng...nhưng đỏ hơn thường ngày.
Rồi ánh mắt ấy trượt xuống cổ áo không có gì lạ, nhưng cách A Nịnh vô thức kéo áo kín hơn lại khiến Lý Uyển khẽ nhíu mày.
- Tỷ không ngủ sao?
Câu hỏi rất nhẹ, nhưng khiến A Nịnh khựng lại.
- Ta… ngủ không quen chỗ.
Giọng nàng thấp đi. Lý Uyển gật đầu, như thể tin, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác rất khó gọi tên.
Khi cả hai cùng xuống lầu, Lý Uyển nhìn thấy phụ thân mình đã ngồi sẵn ở đó. Lý Trầm Khanh vẫn trầm ổn như mọi ngày, áo bào chỉnh tề, thần sắc lạnh nhạt. Nhưng khi ánh mắt hắn vô tình lướt qua A Nịnh chỉ trong khoảnh khắc tất ngắn.
Nhưng Lý Uyển nhìn thấy rõ. Ánh mắt ấy không giống ánh mắt một người nhìn gia nhân. Cũng không giống ánh mắt của phụ thân nhìn con gái. Nó quá sâu, quá nặng.
A Nịnh cúi đầu thật thấp, bước chậm lại nửa nhịp, như muốn tránh xa hắn. Nhưng chính sự né tránh ấy lại càng khiến Lý Uyển chú ý.
Trong bữa ăn, không ai nói nhiều. Chỉ có tiếng bát đũa khẽ chạm nhau. Lý Uyển nhận ra A Nịnh gần như không dám ngẩng đầu, còn phụ thân nàng thì thỉnh thoảng lại dừng đũa, ánh mắt trầm mặc nhìn về một hướng luôn là nơi A Nịnh đang đứng.
Một lần.
Hai lần.
Không phải ngẫu nhiên.
Lý Uyển đặt đũa xuống, lòng hơi trầm lại.
- Phụ thân.
Lý Trầm Khanh ngước mắt lên.
- Đêm qua… người có nghỉ ngơi tốt không?
Câu hỏi nghe rất bình thường. Nhưng A Nịnh khẽ run người. Lý Trầm Khanh nhìn con gái một lúc lâu, rồi đáp:
- Cũng được.
Giọng hắn điềm tĩnh, không gợn sóng. Nhưng Lý Uyển lại cảm thấy… có gì đó không đúng.
Ánh mắt phụ thân nàng quá tỉnh táo, như thể cả đêm không hề ngủ.
Lý Uyển im lặng. Từ khoảnh khắc ấy, trong lòng nàng xuất hiện một ý nghĩ khiến chính nàng cũng thấy bất an.
Chiều muộn, quán trọ yên ắng hơn thường ngày. A Nịnh đang ngồi bên cửa sổ vá lại đường chỉ sứt thì nghe tiếng bước chân dừng sau lưng. Nàng quay đầu, thấy Lý Uyển đứng đó, nét mặt bình thản nhưng ánh mắt lại sâu hơn thường lệ.
- A Nịnh tỷ, ta có thể ngồi một lát không?
A Nịnh khẽ giật mình, vội đứng dậy.
- Tiểu thư cứ tự nhiên.
Lý Uyển ngồi xuống đối diện, im lặng một lúc lâu, như đang cân nhắc lời nói. Ánh mắt nàng dừng trên đôi tay A Nịnh những ngón tay gầy, hơi run, khác hẳn vẻ bình thường.
- Dạo này… tỷ có chuyện gì giấu ta không?
Câu hỏi nhẹ nhàng, không hề mang tính tra xét, nhưng vẫn khiến tim A Nịnh chùng xuống.
- Không có… sao tiểu thư lại hỏi vậy?
Lý Uyển khẽ cười, nhưng nụ cười ấy rất nhạt.
- Vì tỷ khác trước.
Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng A Nịnh.
- Tỷ tránh phụ thân ta. Ánh mắt cũng luôn né đi. Ta không ngốc đến mức không nhận ra.
A Nịnh siết chặt đường chỉ trong tay, cổ họng khô rát.
- Ta chỉ là người hầu… không dám thất lễ.
- A Nịnh tỷ.
Giọng Lý Uyển trầm xuống.
- Ta nói điều này không phải để trách, càng không phải để ép tỷ thừa nhận điều gì. Nhưng có vài chuyện… ta nghĩ tỷ cần nghe.
A Nịnh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy của nàng.
- Phụ thân ta lớn hơn tỷ rất nhiều và quan trọng hơn… người trong lòng phụ thân ta, từ trước đến nay, chỉ có mẫu thân.
Không khí chợt nặng đi.
- Tỷ biết không?
Lý Uyển nói tiếp, giọng chậm rãi.
- Từ sau khi mẫu thân qua đời, trong phủ có không ít người giống bà, nói năng, dáng vẻ, thậm chí là ánh mắt… Nhưng không ai ở lại được lâu...các di nương hiện tại cũng vậy.
A Nịnh khẽ run.
- Bởi vì…
Lý Uyển ngừng lại một nhịp:
- Họ đều chỉ là bóng dáng thay thế.
Nàng nhìn A Nịnh, không né tránh.
- Ta không biết phụ thân đối với tỷ là gì. Nhưng nếu chỉ vì tỷ trẻ, vì tỷ có vài nét giống mẫu thân… thì thứ tình cảm ấy, dù có tồn tại, cũng không phải là thứ tỷ nên đặt cược cả đời mình.
Mỗi chữ như rơi thẳng vào tim A Nịnh.
- Tỷ là người tốt.
Lý Uyển nói khẽ hơn.
- Ta không muốn tỷ bị tổn thương, cũng không muốn có ngày tỷ nhận ra… trong mắt người, mình chỉ là một cái bóng.
A Nịnh cúi đầu rất thấp. Một lúc lâu sau, nàng mới khẽ nói:
- Ta đã biết.
Lý Uyển đứng dậy, đặt tay lên vai nàng, lực không mạnh nhưng rất chắc.
- Có những tình cảm… càng tiến gần, càng không có đường lui.
Lý Uyển rời đi. Trong phòng chỉ còn lại A Nịnh, ngồi lặng yên bên cửa sổ. Ngoài kia, ánh chiều tắt dần. Trong lòng nàng, những lời nói kia lại sáng lên rõ ràng đến đau.
Bình luận