🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 18: RUNG ĐỘNG

A Nịnh giật mình, tim đập thình thịch. Bất chợt, lưỡi của Lý Trầm Khanh ép sát, hơi thở nam nhân xa lạ khiến nàng hoảng loạn. Bản năng trỗi dậy, nàng nghiến răng, cắn mạnh vào môi hắn.

Một tiếng hít khẽ vang lên. Lý Trầm Khanh sững người trong chớp mắt rồi lập tức buông tay.

A Nịnh lùi mạnh về sau, bàn tay run rẩy lau đi vết máu trên môi mình, mắt mở to vì vừa sợ vừa tức. Ngực nàng phập phồng dữ dội.

- Buông… buông ra!

Giọng nàng run rẩy, mang theo nỗi e ngại không thể che giấu. Nhịp tim của A Nịnh vẫn chưa chịu yên. Hơi thở của hắn vẫn còn vương trên môi, nóng rực đến mức khiến đầu óc nàng trống rỗng trong khoảnh khắc.

Nàng không hiểu vì sao…Rõ ràng là sợ, rõ ràng là phản kháng. Vậy mà khi bị buộc vào vòng tay ấy, khi đôi môi kia áp xuống, tim nàng lại run lên một nhịp khác thường.

Lý Trầm Khanh nhìn nàng rất lâu. Ánh mắt ấy không còn là sự áp bức thô bạo ban đầu, mà pha lẫn một tia trầm mặc khó đoán. Hắn dường như cũng nhận ra điều gì đó một khoảnh khắc yếu mềm thoáng qua trên gương mặt nàng, nhanh đến mức chính A Nịnh cũng không kịp che giấu.

Bãi cỏ chìm vào yên lặng, gió trưa ngừng thổi, ánh nắng như đông cứng lại, chỉ còn hơi thở nặng nề đan xen giữa hai người.

Đúng lúc ấy, giọng Lý Uyển vang lên, trong trẻo nhưng đầy sửng sốt.

- Phụ thân…?

Nàng dừng bước, mắt mở to khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

- Môi của người… sao lại chảy máu?

A Nịnh giật mình, vội vàng lùi thêm một bước. Lý Trầm Khanh hơi nhíu mày, ánh mắt thoáng hiện vẻ bất ngờ vì bị bắt gặp. Không khí quanh bãi cỏ bỗng chốc trở nên ngột ngạt, gió cũng như nín lặng, để lại giữa ba người một khoảng im lặng nặng nề đến nghẹt thở.

Buổi tối, bọn họ trở về quán trọ. Nơi đây có không ít người quen biết Lý Trầm Khanh. Người trong trọ lẫn khách ghé qua đều xôn xao bàn tán:

- Không ngờ lão gia Lý Trầm Khanh lại có đến hai cô con gái trẻ như vậy…

- Phải đó! Cô này chắc là con gái lớn, còn cô kia là con út!

Những ánh mắt tò mò dồn cả về phía A Nịnh và Lý Uyển. Lý Uyển đứng bên cạnh, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ cảm nhận được những cái nhìn kỳ lạ đang hướng về mình và A Nịnh.

A Nịnh nghe vậy thì càng lúng túng, tim đập dồn dập. Dù biết rõ bản thân không phải con gái của Lý Trầm Khanh, nhưng trước những lời bàn tán chắc nịch kia, nàng bỗng có cảm giác như mọi người đều đã tin chắc điều ấy.

Lý Trầm Khanh đứng gần đó, sắc mặt trầm tĩnh, ánh mắt sâu thẳm lạnh lùng quan sát. Hắn không giải thích, cũng không phủ nhận. Sự im lặng ấy vô tình khiến hiểu lầm càng thêm vững chắc, khiến A Nịnh vừa sợ vừa khó xử, hoàn toàn không biết phải mở lời thế nào.

Đêm xuống rất sâu.

Quán trọ dần chìm vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lùa khe cửa và ánh đèn dầu leo lét hắt lên vách gỗ cũ kỹ. A Nịnh nằm quay mặt vào trong, hai tay nắm chặt góc chăn, nhưng dù nhắm mắt thế nào cũng không thể ngủ yên.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...