🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 15: ĐỪNG SỢ

Trời vừa sụp tối, ngọn chìm trong màn sương lạnh lẽo.

Tiếng vó ngựa dồn dập xé toạc sự tĩnh mịch của rừng núi. Lý Trầm Khanh dẫn đầu, áo choàng đen phấp phới sau lưng, ánh mắt lạnh lẽo khóa chặt từng dấu vết trên mặt đất cành cây gãy, vệt bùn mới in, mùi máu loang nhạt trong gió đêm.

- Đi hướng tây nam.

Hắn nói ngắn gọn.

Không cần giải thích, đội hộ vệ lập tức tản ra bao vây. Ngựa phi nhanh hơn, móng sắt đạp nát lá khô, tiếng vang dội như nhịp trống thúc mạng người.

Trong rừng sâu, tên hái hoa tặc cũng đã nhận ra bị truy đuổi. Hắn thúc ngựa lao điên cuồng, liên tục đổi hướng, cố ý băng qua những lối rậm rạp nhất. Cành gai quất vào mặt A Nịnh đau rát, nhưng nàng bị bịt miệng cũng không thể phát ra tiếng động nào.

Nàng nghe thấy rất rõ tiếng vó ngựa phía sau ngày càng gần.

Ở một khúc ngoặt hẹp, tên hái hoa tặc chửi rủa một tiếng, vung roi thúc ngựa vượt qua khe đá. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc do dự ấy, một mũi tên đã ghim phập vào thân cây trước mặt hắn, rung lên bần bật.

- Bỏ nàng lại, ngươi còn đường sống.

Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, lạnh đến mức không mang theo một tia cảm xúc nào.

Tên hái hoa tặc giật mình quay đầu. Trong ánh lửa bập bùng của đuốc, hắn nhìn thấy Lý Trầm Khanh cưỡi ngựa đứng giữa lối rừng, thanh kiếm trong tay phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, ánh mắt như đang nhìn một kẻ đã chết.

Hắn cười gằn, vung tay kéo A Nịnh sát lại:

- Muốn nàng? Vậy đuổi theo đi!

Ngựa lại lao đi.

Lý Trầm Khanh không nói thêm một lời. Hắn thúc ngựa đuổi theo, khoảng cách giữa hai bên nhanh chóng bị rút ngắn. Rừng núi dường như cũng phải nhường đường trước sát ý cuồn cuộn ấy.

Một khúc cua gấp hiện ra phía trước là vách đá.

Tên hái hoa tặc chưa kịp ghìm cương thì mũi tên thứ hai đã bắn trúng chân ngựa. Con ngựa hí lên thảm thiết, khựng lại rồi khuỵu xuống.

A Nịnh bị quăng khỏi lưng ngựa, thân thể lăn trên nền đất đá lạnh buốt.

Trong khoảnh khắc ấy, thế giới như dừng lại.

Lý Trầm Khanh lao tới.

Hắn xuống ngựa, bước qua tên hái hoa tặc đang hoảng loạn, không thèm nhìn lấy một lần. Áo choàng đen phủ xuống khi hắn quỳ gối bên cạnh A Nịnh.

- Đừng sợ.

Chỉ hai chữ, trầm thấp mà chắc nịch.

Khi A Nịnh mở mắt, thứ nàng nhìn thấy đầu tiên là ánh mắt hắn vẫn lạnh, vẫn sâu, nhưng sát ý ngập trời kia… tất cả đều dồn về phía sau lưng nàng.

Còn từ giây phút ấy trở đi, số phận của kẻ đã mang nàng đi đã không còn nằm trong tay chính hắn nữa.

- Đưa nàng về xe.

Lý Trầm Khanh nói rất khẽ, nhưng không ai dám chậm trễ. Hai hộ vệ lập tức cúi đầu lĩnh mệnh, che chắn A Nịnh rời đi.

Đến lúc ấy, hắn mới chậm rãi quay người.

Tên hái hoa tặc ngã quỵ dưới đất, sắc mặt tái mét, ánh mắt hoảng loạn nhìn thanh kiếm còn chưa kịp tra vỏ. Hắn bò lùi lại, giọng run rẩy:

- Ta… ta chưa kịp làm gì cả… Chỉ là hiểu lầm…

Lý Trầm Khanh đứng đó, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Không phẫn nộ, không tra hỏi như thể đối phương đã không còn tư cách để nói thêm một lời nào.

- Ngươi động vào người không nên động.

Hắn khẽ nói, giọng trầm thấp, không mang theo cảm xúc.

Một cái phất tay ra lệnh.

- Đưa đi.

Hộ vệ lập tức tiến lên, bịt miệng, kéo tên hái hoa tặc rời khỏi ánh lửa. Tiếng cầu xin đứt quãng nhanh chóng chìm vào rừng đêm, như chưa từng tồn tại.

Lý Trầm Khanh không quay đầu nhìn lại.

Hắn tra kiếm, quay bước về phía xe ngựa. Khi vén màn lên, A Nịnh đang ngồi co mình bên trong, sắc mặt còn trắng bệch, đôi tay siết chặt vạt áo.

Ánh mắt hắn dừng lại trên nàng rất lâu.

- Không sao rồi.

Lần này, giọng hắn không còn lạnh.

A Nịnh ngẩng đầu nhìn hắn, môi khẽ run, như muốn nói gì đó nhưng cổ họng nghẹn lại. Cuối cùng, nàng chỉ cúi đầu, khẽ đáp:

- …Vâng.

Lý Trầm Khanh khẽ thở ra một hơi rất nhẹ, như vừa thu lại toàn bộ sát ý vừa rồi.

Nhưng trong đáy mắt hắn, có một điều đã hoàn toàn rõ ràng...Kể từ giây phút này, bất kỳ ai dám động đến nàng, đều sẽ phải trả giá bằng cả đời mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...