Chương 13: ĐI CHÙA
Sau khi Lý Thừa Phong vội vàng rời đi, Lý Trầm Khanh bước đi nhanh hơn thường lệ đến bên cạnh A Nịnh.
Ánh mắt hắn sắc lạnh, và trong giọng nói trầm thấp, không lộ rõ ý tứ:
- Ngươi… sao lại đứng đó để nhi tử ta đùa giỡn?
Hắn hỏi, từng chữ như nặng trĩu xuống vai A Nịnh. A Nịnh cúi đầu, tim đập dồn dập, cảm giác sợ hãi lấn át cả sự bối rối:
- Dạ… nô tỳ không cố ý…
- Không cố ý?
Lý Trầm Khanh nhíu mày, bước đến gần, ánh mắt nhìn chằm chằm nàng.
- Ngươi biết rõ ta không thích những trò như vậy, sao còn để xảy ra?
A Nịnh run rẩy, cúi sát người, chỉ biết lí nhí:
- Dạ… nô tỳ biết rồi, nô tỳ sẽ cẩn thận hơn.
Hắn hít một hơi dài, giọng trầm hơn mà nghiêm khắc:
- Ngươi phải nhớ, từ giờ mọi hành vi dù nhỏ cũng phải theo ý ta. Không được để ta thấy lần nào nữa.
A Nịnh im lặng gật đầu, cảm nhận quyền lực và sự uy hiếp của lão gia, vừa sợ hãi vừa không khỏi căng thẳng, nhận ra rằng mình hoàn toàn lệ thuộc vào hắn.
Sau sự việc với Lý Thừa Phong, A Nịnh không còn gặp nam công tử trực tiếp nữa, vì hắn ta bị Lý Trầm Khanh chuyển đến nơi khác học việc để tiếp quản nhà họ Lý.
________bmnsm________
Một ngày trời quang mây tạnh, Lý Uyển xin phép Lý Trầm Khanh ra ngoài dâng hương cầu an. Hắn chẳng những gật đầu đồng ý, còn phái người theo hộ tống dọc đường, A Nịnh tự nhiên cũng theo cùng.
Từ lúc đứng ở sảnh lớn cho đến khi tiễn Lý Uyển bước lên xe ngựa, ánh mắt Lý Trầm Khanh chưa từng rời khỏi A Nịnh. Ánh nhìn ấy nóng rực, trần trụi, khiến tim nàng đập loạn không yên.
A Nịnh vừa sợ vừa bối rối, cố ý né tránh. Trước khi theo Lý Uyển bước vào trong xe, tay áo nàng bỗng bị kéo mạnh.
Không kịp đề phòng, nàng mất trớn ngã ngược vào lồng ngực rắn chắc. Hắn thuận thế ôm lấy nàng từ phía sau, hơi thở ấm nóng phả sát bên tai.
Đến khi A Nịnh kịp hoàn hồn, bên tai đã vang lên giọng nói trầm thấp, khàn khàn:
- Đi đường cẩn thận.
Nàng thoáng sững người, còn ngỡ mình nghe nhầm. Khi đã đứng vững trên xe ngựa, A Nịnh quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lý Trầm Khanh đã quay lưng rời đi, bóng dáng cao lớn dần khuất khỏi tầm mắt, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Bên trong xe, Lý Uyển thấy nàng còn đứng chần chừ liền lên tiếng gọi:
- A Nịnh? Tỷ sao còn chưa vào?
- Vâng, tiểu thư.
A Nịnh vội vàng ngồi xuống, hai tay siết chặt vạt áo. Chiếc xe ngựa rất nhanh lăn bánh, hướng thẳng về ngôi chùa ngoài thành, mang theo cả nhịp tim vẫn còn chưa kịp lắng của nàng.
Đến chùa, hương khói nghi ngút bao trùm khắp đại điện. Lý Uyển và A Nịnh cùng bước vào bên trong, mỗi người cầm một nén hương, khẽ cúi đầu cầu nguyện bình an.
Khi khấn xong, Lý Uyển chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt lấp lánh ý cười, quay sang thúc giục nàng:
- A Nịnh cũng cầu đi. Nghe nói chùa này cầu tình duyên rất linh, nếu tỷ có người trong lòng thì cầu cho được viên mãn.
Nghe đến hai chữ tình duyên, tim A Nịnh bỗng khẽ run. Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Lý Trầm Khanh lại hiện lên rõ ràng trong đầu nàng, ánh mắt nóng bỏng, vòng tay siết chặt, giọng nói trầm thấp bên tai.
Nàng hoảng hốt, vội vàng lắc đầu như muốn xua tan ý nghĩ cấm kỵ ấy.
- Không đâu ạ… tiểu thư cứ cầu đi.
Giọng nói nghe có phần gượng gạo. Không chờ Lý Uyển nói thêm, A Nịnh đã lui ra ngoài, đứng nép bên cửa điện.
Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi trầm hương thoang thoảng, nhưng lòng nàng lại rối bời. A Nịnh khẽ siết chặt tay áo, nhịp tim hỗn loạn, chỉ mong Lý Uyển sớm cầu xong để rời khỏi nơi khiến nàng không thể bình tâm này.
Bình luận