🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 11: CỨU GIÚP (2)

A Nịnh lùi hẳn về mép bàn, lưng chạm gỗ lạnh. Cảm giác tim như nghẹt lại, cả người run rẩy. Bàn tay nàng bấu chặt váy áo, cố níu lấy chút bình tĩnh còn sót lại.

Thân thể ngươi…Lời nói ấy vang lên, nhưng không cần cao, không cần gằn. Nó như một mệnh lệnh vô hình, ép nàng phải nhận thức sự lệ thuộc hoàn toàn.

A Nịnh cảm thấy mình gần như bị dồn đến đường cùng. Lý Trầm Khanh bước lại bàn, đứng trước mặt nàng, bóng người đổ dài trên nền đất, che gần hết ánh đèn dầu.

- Ngươi nghĩ mình có thể trốn thoát sao?

Nàng lùi lại, tay bấu mép bàn, tim đập rộn ràng. Không gian nhỏ hẹp, hơi thở hắn gần đến mức nàng cảm thấy ngạt thở.

- Ta cứu ngươi, nhưng ngươi… nợ ta nhiều hơn lời cảm tạ.

Lý Trầm Khanh đẩy A Nịnh xuống bàn, vật dụng không cần thiết đều rơi mạnh xuống đất, không gian bên trong chìm vào bóng tối...chỉ có ánh trăng le lói qua ô cửa sổ.

- Đừng mà...lão gia!

Y phục trên người của A Nịnh bị mở ra một khoảng, trước ngực chỉ còn lại cái yếm nhỏ được nàng thêu tinh xảo.

Nàng chống tay đẩy hắn ra xa nhưng sức lực Lý Trầm Khanh vô cùng lớn chẳng mấy chốc đã bắt lấy tay nàng để lên cao ép nàng ưỡn người về phía trước. Môi của hắn hôn xuống.

- Không muốn...ưm!

Nàng lắc đầu né tránh, nước mắt không ngừng chảy như mang theo sự tuổi nhục và đau đớn tột cùng. Bờ môi ướt át của Lý Trầm Khanh di chuyển xuống cổ của nàng, dây áo cuối cùng bị hắn dai nhẹ kéo bung ra.

Nơi đẫy đà thoát khỏi bó buộc mà nhấp nhô liên tục. Lý Trầm Khanh như đói khát mà cắn mút dày vò khiến nàng đau nhức kêu lên.

Váy quần bị kéo xuống đấy, hắn ép nàng cảm nhận sự nóng bỏng giữa hai chân. A Nịnh lắc đầu cầu xin, giọng đã khô khốc không còn nhận ra:

- Lão gia, tha...tha cho A Nịnh...tha..ah!!!

Chân của nàng được đưa lên cao, Lý Trầm Khanh cuồng dã đi vào. A Nịnh hét lớn thì bị tay hắn chặn lại, ngăn cảm âm thanh của nàng. Từng chuyển động mạnh mẽ như muốn chiếm đoạt hơi thở của nàng, cảm nhận sự đau đớn đến tận cùng.

Bên ngoài không gian yên tĩnh đến đáng sợ chỉ còn lại tiếng khóc, tiếng nỉ non phát ra bên trong căn phòng nhỏ hẹp.

A Nịnh ngồi co ro bên cạnh thau nước ấm, tay ôm lấy thân mình, toàn thân nhễ nhại mồ hôi sau hoan á. Hơi thở nàng dồn dập, mắt lim dim, chẳng còn sức lực để chống lại.

Lý Trầm Khanh đứng bên, ánh đèn dầu hắt lên gương mặt nghiêm nghị. Hắn cúi xuống, đỡ nàng dựa vào vai mình, nhẹ nhàng hướng nàng tới thau nước.

- Ngươi cần rửa sạch cơ thể.

Giọng hắn trầm nhưng không cần gằn, như một mệnh lệnh tự nhiên khiến nàng phải tuân theo.

Hắn cầm khăn ấm, nhúng vào thau nước, rồi bắt đầu lau vội những vết mồ hôi, vết bẩn trên người nàng. A Nịnh khẽ run, không dám nhìn thẳng, cảm nhận bàn tay chắc chắn nhưng điềm tĩnh của hắn. Không gian im lặng, chỉ còn tiếng nước lạch cạch và nhịp thở nặng nhọc.

- Không được cử động mạnh.

Lý Trầm Khanh hạ giọng nhắc nhở, mắt dán vào nàng, khiến A Nịnh vừa cảm thấy an toàn vừa nhận rõ quyền lực áp đảo của hắn.

Sau vài phút, nàng nhắm mắt, cảm nhận cơ thể được làm sạch, mệt mỏi dịu đi phần nào. Sự chăm sóc của hắn khiến nàng nhận ra rằng, dù có quyền lực đến đâu, hắn cũng biết cách khiến nàng dựa vào, lệ thuộc và… phải tuân theo.

_________bmnsm______

Kẻ hầu nam đứng run rẩy, tim đập mạnh. Lý Trầm Khanh tiến tới, bước đi chậm rãi nhưng uy nghiêm, khiến không gian như ngột ngạt.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, mỗi cái nhìn như một lời cảnh cáo không lời.

- Ngươi nghĩ mình có thể qua mắt ta sao?

Giọng trầm, đều đặn, không hề gằn, nhưng từng chữ vang lên khiến kẻ hầu co rúm lại.

Hắn chỉ nhẹ nhàng túm lấy cổ tay kẻ hầu, đẩy ra sau vài bước. Không cần la hét, không cần roi vọt, nhưng sức mạnh áp đảo khiến đối phương mất hết sự tự tin. Mỗi bước đi, Lý Trầm Khanh đều quan sát kỹ, ánh mắt dán chặt, khiến kẻ hầu cảm nhận rõ rệt sự nhục nhã và nỗi sợ.

Kẻ hầu run rẩy, biết rằng trừng phạt của lão gia không cần lời quát tháo hay tiếng roi vẫn đủ khiến hắn ghi nhớ suốt đời.

- Đi đi. Và nhớ rõ bài học.

Lý Trầm Khanh bước lùi lại, chỉ để lại một bóng người cao lớn giữa sân, âm thầm nhưng uy quyền dồn nén đến mức khiến bất cứ ai cũng phải sợ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...