🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 1: MEN SAY

Nhà họ Lý hôm nay có hỉ sự: con trai cả, Lý Thừa Phong, lại lấy vợ. Đây đã là người vợ thứ bảy được rước về chỉ trong vòng một năm.

Cả trên lẫn dưới Lý gia đều tất bật, ai nấy bận rộn chạy chân tay. Lý Thừa Phong vốn khó hầu, làm trái ý một chút thôi cũng sợ phải chịu roi vọt.

- A Nịnh, tí nữa ngươi mang cơm qua phòng của đại công tử giúp ta!

A Nịnh đáp khẽ một tiếng ‘Vâng’, đôi tay vẫn không ngừng rửa củ cải, phụ giúp bếp núc cho Nhị nương. Nàng đến làm hầu cho Lý gia đã tròn ba năm, chỉ cần thêm một năm nữa là có thể gom đủ tiền rời khỏi nơi này.

Nghĩ đến đó, khóe môi A Nịnh bất giác cong lên. Trong đầu nàng hiện ra dáng cha mẹ đang chờ đợi nơi quê nhà, rồi cả đứa em thơ còn chưa biết đời là gì. Chính những hình ảnh ấy khiến nàng chưa từng dám lười biếng, ngày qua ngày đều cố gắng nhẫn nhịn.

Lý gia hiện nay do gia chủ Lý Trầm Khanh nắm quyền. Hắn có hai người con: trưởng tử Lý Thừa Phong, hơn A Nịnh một tuổi, năm nay vừa tròn mười tám, còn Lý Uyển là tiểu thư út, mới mười lăm nhưng tính tình lại vô cùng hiểu chuyện.

Nhắc đến Lý Thừa Phong… hắn khôi ngô tuấn tú, dung mạo nổi bật giữa đám công tử, nhưng lại phong lưu quá mức, tính tình khó chiều, trong ngoài đều khiến người khác e dè. Trái lại, Lý Uyển tiểu thư dung nhan thanh tú, giọng nói mềm mại, tuy tuổi còn nhỏ nhưng cư xử thấu đáo, chưa từng làm khó hạ nhân.

Làm xong hết mọi chuyện, A Nịnh theo phân phó mang cơm qua phòng đại công tử đưa cho người phía bên đó.

Đêm đã khuya, náo nhiệt cũng gần tan, trên hành lang đến viện của Lý Thừa Phong vô cùng vắng vẻ. A Nịnh không phải người nhút nhát nhưng gió lạnh thổi qua khiến nàng không khỏi rùng mình.

Đang đi A Nịnh bỗng dừng chân, phía trước hình như có người. Nàng nhíu mày, đưa đèn lồng lên cao khẽ hỏi:

- Ai đấy?

Không có tiếng đáp trả nhưng bóng dáng đó đang chắn phía trước đường của nàng. A Nịnh tim đập nhanh, dù A Nịnh có dũng cảm đi nữa cũng không dám tiến bước. Sau một lúc đấu tranh, nàng quyết định đi đường vòng.

Lưng A Nịnh lạnh toát.

Nàng còn chưa kịp kêu lên một tiếng thì hơi thở đã bị chặn lại. Bàn tay kia thô ráp, mạnh mẽ đến mức khiến nàng hoảng loạn, cổ họng chỉ bật ra được những âm thanh đứt quãng, yếu ớt như mắc kẹt trong gió đêm.

Thân thể nàng bị kéo lê qua hành lang tối, mùi rượu nồng tràn vào chóp mũi, xen lẫn hơi thở nóng rực của người phía sau. A Nịnh vùng vẫy theo bản năng, móng tay cào vào cánh tay đang ghì chặt mình, nhưng sức lực của nàng so với đối phương chẳng khác nào muối bỏ bể.

Đèn lồng vỡ tan dưới đất, ánh lửa chập chờn run rẩy rồi tắt hẳn. Cơm canh đổ tràn, hơi nóng bốc lên, nhưng trong đêm khuya vắng lặng ấy, chẳng có lấy một bóng người ngoái nhìn.

- Ưm… ưm…

Tiếng kêu nghẹn lại trong cổ họng, nước mắt không kìm được trào ra. Trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, A Nịnh chỉ kịp nghĩ đến một điều duy nhất nơi này không còn an toàn như nàng vẫn tưởng.

Cửa viện khẽ mở ra rồi đóng sập lại sau lưng. Màn đêm nuốt chửng tất cả, để lại hành lang dài lạnh lẽo, trống rỗng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Cửa viện khép lại, bóng tối như tràn xuống nặng nề.

A Nịnh bị ép sát vào cánh cửa gỗ lạnh lẽo, lưng đau nhói. Bàn tay bịt miệng nàng chậm rãi buông ra, nhưng cánh tay còn lại vẫn ghì chặt, không cho nàng lùi nửa bước.

- Đừng kêu.

Giọng nói trầm thấp vang lên bên tai, không lớn nhưng đủ khiến tim A Nịnh rơi thẳng xuống đáy vực.

Giọng nói ấy… nàng nhận ra.

A Nịnh cứng đờ, toàn thân lạnh toát. Ánh đèn yếu ớt hắt lên gương mặt người trước mặt Lý Trầm Khanh...Lão gia Lý gia.

Hắn đứng đó, áo bào sẫm màu, dáng người cao lớn, ánh mắt sâu thẳm như không đáy. Trong mắt hắn có men say, không còn sự tỉnh táo, giống như đã chờ sẵn từ lâu.

A Nịnh run rẩy quỳ sụp xuống theo phản xạ, giọng nghẹn lại:

- Lão… lão gia… tha cho nô tỳ...

Mùi rượu trên người Lý Trầm Khanh nồng đến mức khiến A Nịnh buồn nôn. Ánh mắt hắn không còn che giấu, nóng rực và áp bức, như muốn nghiền nát nàng trong lòng bàn tay.

- Nô tỳ…

Giọng nàng run rẩy, chưa kịp nói hết câu đã bị cắt ngang.

- Im.

Chỉ một chữ, lạnh lẽo như mệnh lệnh. Bàn tay hắn siết chặt cổ tay nàng, lực đạo không cho phép kháng cự. Trong khoảnh khắc ấy, A Nịnh hiểu ra men rượu chỉ là cái cớ, còn quyền thế mới là thứ khiến nàng không có đường lui.

Cửa viện đóng lại.

Đêm dài như không có điểm cuối.

Sáng hôm sau, A Nịnh tỉnh dậy trong căn phòng xa lạ. Y phục xộc xệch, thân thể đau nhức, cổ họng khô khốc đến mức không phát ra được tiếng. Trên cổ tay nàng hằn rõ vết bầm tím, như dấu ấn không thể xóa.

Ngoài cửa, tiếng gia nhân đi lại bình thản như thường ngày. Không ai hỏi. Không ai nhắc.

Lý gia vẫn là Lý gia còn A Nịnh thì không còn là A Nịnh của ngày hôm qua nữa.

Nàng siết chặt góc chăn, nước mắt rơi không thành tiếng.

Từ giây phút ấy, nàng biết rõ: con đường rời khỏi nơi này đã dần mơ hồ trong đêm say ấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...