Chương 99: Âm hồn bất tán
Tác giả: Vi.
Đêm tối tĩnh mịch..
Tề Ngạo Thần cảm nhận được anh đang ở trong phòng bệnh của cô, nhưng trước mắt đều tối đen không thấy gì hết. Bên tai truyền vào rất nhiều tiếng hỗn loạn, tiếng hốt hoảng, tiếng xe đẩy, tiếng thở hì hục.
Có chuyện gì vậy?
Mắt đột nhiên nhoà đi sau đó không còn bóng tối nữa, mắt theo bản năng tìm kiếm giường của cô nhưng anh thấy các y tá bác sĩ đang vây quanh nơi đó.
Tiếng của bác sĩ có chút hoảng, anh chỉ nghe được loáng thoáng "Kích tim lần hai, kích"
Sau đó tất cả đều im lặng, tai anh đột nhiên đau nhói lên một âm thanh vang dội đâm thẳng vào tai. Nhịp tim hiện trên màn hình là một đường thẳng đáng sợ, anh không tin đó là cô, ngày hôm qua cô còn rất khoẻ cô chỉ hôn mê mà thôi..
Bác sĩ vô lực buông thỏng hai tay gật đầu với cô y tá.
Cô y tá mặt có chút thương tiếc nhưng vẫn phải nói "Hàn Yêu Hy.."
Chưa dứt câu, Tề Ngạo Thần đã thét lên " Khônggggg!!!" Anh biết cô ta định nói gì không anh không tin...
Anh choàng tỉnh dậy, vẫn ở trên sofa đó trước mặt vẫn là cô yên tĩnh ngủ, áo thun đã ướt đẫm dính vào lưng.
Tề Ngạo Thần thở một hơi dài, đột ngột vứt chăn sang một bên như một đứa trẻ chạy thật nhanh đến chỗ cô.
Tề Ngạo Thần nắm tay cô đặt lên má một chút rồi lại hôn, chỉ là mơ cô vẫn còn ở lại với anh. Giấc mơ đó là điềm báo gì sao?
Không dám nghĩ nữa, anh leo lên giường thân thể to lớn cố gắng nằm thu lại tuy chiếc giường này rất lớn nhưng anh sợ cô khó chịu.
Nên không lại gần cô chỉ nằm sát mé giường, cảm nhận có một chút hơi ấm của cô anh mới thả lỏng mà yên giấc.
Sáng sớm mai, rèm cửa tự động kéo ra phía dưới là những bông hoa, bất tri bất giác, cỏ non xanh lá, cây nảy mầm, hoa dại khắp nơi, rực rỡ nhiều vẻ tất cả tắm ánh rạng đông sáng sớm.
Tề Ngạo Thần vươn vai ngồi dậy, chồm người sang cô tặng cho cô một nụ hôn vào buổi sáng "Em ngủ có ngon không Yêu Hy?"
Sắc mặt cô đã có một chút hồng nên anh rất vui, xuống giường kéo rèm kín một chút cô không thích chói.
Lấy trong túi đồ bộ âu phục anh vào phòng tắm rửa mặt rồi thay đồ, áo vest phẳng phiu ôm trọn cơ thể hoàn mỹ của anh.
Chợt nhìn đến cổ mình, có chút thiếu nó đang ở trong túi đồ cạnh giường cô.
Mang caravat lên cổ nhưng sao lòng anh lại thiếu thốn lạ thường, đột nhiên lại nhớ đến bàn tay trắng noãn đó vòng lên cổ anh thắt caravat cho anh.
Anh nhớ nhung, anh lưu luyến..
Vuốt tóc cô, anh thở dài "Yêu Hy em phải tỉnh dậy đi chứ, tỉnh dậy để thắt caravat cho anh. Anh nhớ em rất nhiều đó!!"
Tề Ngạo Thần nhanh chóng ra khỏi bệnh viện để xử lí công việc đang chất đống ở công ty thật nhanh sau đó sẽ trở về bên cô
Bình luận