Chương 93: Ngọt
Tác giả: Vi.
Cô cùng anh nắm tay nhau bước ra khỏi quán trà, những đám mây trên nền trời có điểm không mang màu trắng tươi sáng ban mai mà lại là màu ráng vàng nhàn nhạt, buồn sầu của hoàng hôn buông xuống.
Tề Ngạo Thần đặt cả bàn tay to lớn che lấp hết hai mắt cô, Hàn Yêu Hy mở thật to mắt nhìn bóng tối trước mắt ánh sáng yếu ớt xen vào kẽ hở ngón tay.
"Yêu Hy.. anh gỡ bàn tay ra thì chúng ta sẽ bắt đầu nhé"
Hàn Yêu Hy trong vô thức cụp mi mắt, cô gật nhẹ đầu, chỉ cảm thấy mình thật ích kỉ luôn nghĩ cho bản thân mình.
Tề Ngạo Thần vẫn giữ nguyên tư thế tay còn lại chỉnh tóc cùng cà vạt thật hoàn chỉnh.
Ánh sáng lại lần nữa chan hoà, cô hơi nheo mắt lại không thích ứng kịp, một luồng nhiệt truyền vào tay cô len lỏi từng đốt ngón tay, len lỏi vào tất cả tế bào..
Hàn Yêu Hy lặng lẽ bước theo anh, mắt đặt ở hai bàn tay đang đan chặt với nhau. Cô miết tay anh cảm thụ cảm giác này, thật tốt cùng anh đi giữa dòng người thế này.
Nếu chỉ một ngày thì cứ như vậy đi cô cũng rất muốn thử dù chỉ một lần tựa như thù hận lúc trước không còn vậy..
Anh xoay đầu lại nhìn cô lẽo đẽo theo mình, cánh tay tăng lực thật mạnh kéo cô lên ôm vào lòng mình. Hàn Yêu Hy ngẩng đầu nhìn anh, anh đứng ngược sáng nắng buông xuống phủ khắp người anh trên miệng lại là nụ cười ngọt ngào đó.
Cô tựa vào lòng anh miệng mỉm cười thoã mãn, cũng không biết bao lâu rồi cô mới có một nụ cười thoải mái như vậy.
Tề Ngạo Thần mở cửa xe cho cô, Hàn Yêu Hy có hơi bị động đi lên xe, anh nhanh chóng ngồi vào chỗ của mình nhìn cô đã thắt dây an toàn thì mỉm cười khởi động xe chạy đi.
"Em muốn đi đâu?"
Cô đan tay với nhau mím môi suy nghĩ "Tôi..muốn đi biển có được không?"
Tề Ngạo Thần cực kì không hài lòng, giọng hơi oán trách "Không được"
Cô có hơi kinh ngạc nhìn anh" Tại sao? "
"Bởi vì em chưa xưng hô đúng, ngoan nói đúng anh sẽ chở"
Hàn Yêu Hy theo thói quen định giở tính hổ báo của mình, lời nói đến cửa miệng liền nuốt lại cúi đầu thật thấp"E..em muốn đi biển"
Tề Ngạo Thần thích thú cười ha hả, đưa một tay sang đặt lên đầu cô ôn nhu xoa xoa "Biển còn rất xa, cứ ngủ đã khi nào đến anh sẽ gọi!"
Vừa nói vừa thuận tay cởi áo vest trên người đắp cho cô, Hàn Yêu Hy định từ chối thì cái ghế lại đang dần ngã xuống.
Cô nhìn sang Tề Ngạo Thần chỉ thấy anh híp mắt cười rồi chăm chú lái xe, cô đành yên lặng dựa vào ghế cẩn thận nhìn anh rồi từng chút đi vào giấc ngủ..
Một giờ sau...
Hai bên vệ đường đã sớm không còn những toà cao ốc cao tầng, thay vào đó chỉ là những tảng đá thật to phía xa là biển xanh ngát.
Bình luận