Chương 105: Nhẫn cưới
•Tác giả: Vi
Những ngày sau, khi cô đã đỡ rồi Tề Ngạo Thần mới chịu đi đến công ty xử lí công việc đã thành núi của mình, Hàn Yêu Hy nhìn chiếc xe từ từ khuất ở đằng xa thì thở phào.
Thật khổ cực mà, anh cứ mè nheo mãi không chịu đi làm. Cô nhấc máy gọi cho Mac qua rước, quản gia định lén lút báo cho anh nhưng bị cô giữ lại, dùng ánh mắt ' nhu hoà' ngăn lại.
Làm ơn đi! Báo cho anh để cô bị nhốt suốt đời à.
Và thế là cô nhanh chóng lên xe và đến tập đoàn, công việc của cô cũng không kém cũng ngang ngửa anh mà thôi.
Tại tập đoàn Tề thị, anh đang cầm bút chì cặm cụi vẽ ra thứ gì đó, đối diện là Dật Sinh đang nhàn nhã bấm điện thoại.
Tề Ngạo Thần buông bút xem xét lại thật kĩ tầm mắt liền trở nên nhu hoà lạ thường, Dật Sinh nhàm chán nói "Này, cậu nhờ tớ đến đây làm gì vậy?"
Anh đưa bản thiết kế qua cho Dật Sinh.
Dật Sinh nhìn thoáng qua tờ giấy trên bàn, một chiếc nhẫn được phác hoạ đẹp mắt mĩ lệ nổi bật nhất là viên kim cương màu hồng. Từng chi tiết xung quanh viên kim cương đều được vẽ tỉ mĩ tựa như tranh thật!
"Cậu đây là muốn cầu hôn sao?" Dật Sinh thích thú nhìn anh đang xoay xoay cây bút
Tề Ngạo Thần kẹp cây bút lại, để trong lòng bàn tay xoa xoa nó trong đầu lại tưởng tượng nó là cô "Đừng nói nhiều! Mau đi Pháp làm cho mình"
Dật Sinh bĩu môi nhưng cũng phải cầm giấy ra khỏi phòng.
Anh nhấc máy điện thoại gọi cho quản gia, máy liền được kết nối không dám chậm trễ
" Cô ấy đang làm gì?" Nhắc đến cô, giọng nói liền có chút nhẹ nhàng. Quản gia bên đây đầu đã chảy một tầng mồ hôi dày, âm thầm than khóc.
"Thưa..thiếu gia, thiếu phu nhân cô ấy!"
Tai thu hết tiếng nói lắp bắp của quản gia, Tề Ngạo Thần nhíu mày "Cô ấy làm sao nói rõ ra cho tôi!"
Quản gia lau lau mồ hôi "Vâng..thiếu gia thiếu phu nhân cô ấy từ sáng đã lên xe và đi rồi ạ"
Anh nhíu mày càng sâu "Tôi đã nói đừng để cho cô ấy ra ngoài cơ mà bà nghe không hiểu à"
Quản gia im lặng chịu trận, điện thoại bị ngắt..
Tề Ngạo Thần lập tức bấm số gọi cho cô, đã biết cô đã khỏi bệnh rồi nhưng anh không muốn cô ra khỏi nhà. Anh sợ cảm giác cô lạnh lẽo nằm trên băng ca đó nữa, muốn cô trong tầm mắt của mình..!
Hàn Yêu Hy nhìn tên gọi đến, nuốt nước bọt. Đại hoạ, đại hoạ rồi a~
Phân vân mãi mới quyết định ấn nút nghe, vừa đặt lên tai liền nghe Tề Ngạo Thần mạnh mẽ
"Yêu Hy bảo bối, không phải đã nói em ở trong nhà sao?" Dù giận đến cách mấy, dù có giông bão đến cách mấy đối với cô đều hoá dịu dàng.
Anh càng như vậy, cô càng sợ hơn "Em đã khỏi rồi đừng lo lắng em chỉ về tập đoàn xử lí tí việc mà thôi"
Tề Ngạo Thần bá đạo ngăn lại" Không được, lập tức về nhà cho anh!"
Bình luận