🎉 Chào mừng bạn đến với Trạm Truyện – hãy lưu lại website vì tất cả truyện ở đây cam kết đều miễn phí và không có quảng cáo! Đừng quên đăng ký thành viên để theo dõi truyện yêu thích và nhận thông báo chương mới sớm nhất!

Chương 102: Nhà của chúng ta

Tác giả: Vi.

Cửa sổ sát đất, hương gió đêm khuya thổi vào phòng bệnh thoang thoáng có mùi của cỏ cây mùi của mây trời còn có cả hương tình yêu nồng thắm!

Giường bệnh lớn đến mức có thể chứa đến mười người, Tề Ngạo Thần vươn cánh tay chậm rãi ôm người trong ngực. Hàn Yêu Hy càng muốn vùi sâu vào ngực anh, mùi bạc hà thanh mát quen thuộc chiếm hết khoang mũi của cô.

Anh nắm tay cô đưa lên trong bóng tối, chợt lấy tay mình bao chặt lại sau đó còn nắn vài cái, mân mê tay cô đến nghiện.

Hai người không nói với nhau lời nào nhưng hành động như muốn thay lời nói không ngần ngại mà bộc lộ hết ra ngoài, Hàn Yêu Hy có chút mệt ngủ thiếp trong lòng anh.

Tề Ngạo Thần tựa đầu vào tóc cô tham lam ngửi mùi hương đó, không biết bao nhiêu lần mỗi đêm anh đều nghĩ về cô. Nghĩ về nụ cười, nghĩ về ánh mắt, nghĩ về cả người nhỏ nhắn mềm mại, chỉ vài chút nhỏ nhặt cứ khiến anh mất hồn suốt sáu năm trời dài dằng dẳng..

Anh rất muốn cảm tạ lão Thiên đã cho anh lại lần nữa có được cô, đã cho anh một lần nữa sửa sai lỗi lầm của mình.

Vuốt ve khuôn mặt tĩnh lặng như nước đang ngủ, trong lòng chảy qua một dòng nước ấm của mùa xuân, đắp chân kín người cô xem xét dây truyền nước thật kĩ sau đó mới yên tâm mà an giấc.

Sáng ngày mai, Hàn Yêu Hy thức giấc bên ngoài đã là một mảng trưa, bên cạnh cũng không còn hơi ấm.

Cô chậm rãi đứng dậy hai chân còn có chút yếu run rẩy từng hồi, cô tựa vào thành giường mà đi.

Ngoài cửa Lục Thượng Phong tiêu soái đi vào mắt thấy cảnh như vậy liền chạy đến đỡ cô. Luồng nhiệt từ đâu phủ ở đầu vai và cánh tay rất mạnh mẽ, Hàn Yêu Hy theo bản năng xoay đầu thì nhìn thấy khuôn mặt thân thuộc đó!

Lục Thượng Phong trách "Chân em vẫn còn rất yếu để anh đỡ"

Hàn Yêu Hy cũng không từ chối, ngồi trên giường đối diện với Lục Thượng Phong cô không dám nhìn thẳng vào anh.

"Phong.." Giọng cô có chút nghèn nghẹn

Lục Thượng Phong liền bịt kín miệng cô lại "Anh biết rồi, đừng áy náy vì anh nữa là anh tự nguyện".

Anh không muốn chỉ vì tình yêu hèn mọn này của anh lại làm cho cô khó xử, chỉ muốn cô thoải mái mà sống!

Cô nuốt những chữ đó vào trong miệng, hốc mắt có chút nóng dần trước mắt là một mảng trắng xoá "Phong, xin lỗi và cũng cảm ơn anh"

Cảm ơn anh vì trong thời gian khó khăn nhất anh lại ở bên em chăm lo cho em như vậy, xin lỗi anh vì em không thể đáp lại thứ mà anh muốn, sống với em chỉ làm anh thêm đau khổ mà thôi. Cầu xin anh, cố gắng từ bỏ em rồi đi tìm một người yêu anh, thật xin lỗi..

Lục Thượng Phong vươn cả người bao phủ lấy thân ảnh bé nhỏ của cô, vỗ nhẹ mái tóc mềm như lụa "Đừng khóc, anh biết rồi!"

Tựa đầu trên vai anh, cô cảm thấy vững chắc biết chừng nào cơ hồ như một bến cảng, một khung trời, một cánh chim để cho cô trú vào mỗi khi cô cần.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Tại sao hàng ngàn độc giả chọn Trạm Truyện mỗi ngày?

Một vài lý do khiến Trạm Truyện trở thành “trạm dừng chân” quen thuộc của người yêu truyện chữ.

Không quảng cáo làm phiền

Đọc truyện liền mạch, không popup bật lên đột ngột, không banner che kín nội dung.

Kho truyện phong phú, luôn mới

Hàng ngàn truyện ngôn tình, cổ đại, đô thị, tiên hiệp, kiếm hiệp… được cập nhật chương mới thường xuyên.

Tìm truyện đúng gu cực nhanh

Bộ lọc rõ ràng theo thể loại, trạng thái, độ phổ biến và độ dài, giúp bạn dễ chọn truyện muốn đọc.

Miễn phí 100%, mở là đọc

Không bắt buộc đăng nhập, không thu phí, không khóa chương – chỉ cần mở Trạm Truyện là có truyện để đọc.

Đăng nhập





Đang tải...